Donnerstag, 8. November 2018

Ta Ru Đời... Hay Ta Ru Em...?


Thơ Mai Hoài Thu

Bài thơ này theo tôi là Mai Hoài Thu viết theo thể thơ mới, cách gieo vần có nguồn gốc từ thơ đường luật và thơ tứ tuyệt. Cứ một khổ là 4 câu chia làm 5 cung đoạn toàn bài là 20 câu tất cả. Thơ viết như vậy là đủ không dài lê thê và cũng không ngắn tiện cho việc phổ nhạc thành một bài hát trữ tình hay. Đặc điểm cuả lối viết này rất dễ khêu gợi tình cảm, cũng du dương trầm bổng chẳng kém gì thơ lục bát. Tất nhiên thể thơ này làm khó hơn thơ 8 chữ, 5 chữ và thơ tự do. Vì thơ tự do không giới hạn số chữ trong câu và luật lệ hà khắc cuả thơ.Tôi đọc qua một lựợt và đặt bút viết luôn lời bình bắt đầu từ cái tiêu đề:" Ta ru đời... hay ta ru em?". Tác giả là một người nữ lại viết ta ru đời? Đời cuả ai, cuả chính tác giả, cuả một cô gái nào đó hay cuả một chàng trai? Theo tôi tác giả đã tự hoá thân thành đối tượng mà mình đã từng yêu để tự an ủi hát ru cho chính cuộc đời mình. Bây giờ chúng ta hãy từ từ thả tâm hồn mình để cùng hoà quyện với Mai Hoài Thu nhé.

Sông Của Tế Hanh Và Sông Của Tôi


Viết tặng Hoà Đàm

Tôi sinh ở thượng du Bắc Bộ
Có con sông ngầu đỏ phù sa
Đôi khi lại rất hiền hoà
Nước xanh biêng biếc nhạt nhoà hồn tôi

Thơ Tình Chùm 370


Tình Dã Tràng Và Ốc Biển

Sóng yêu biển hôn bờ cát trắng
Người trần gian thầm lặng mãi sao
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Tình đời còn mãi nghẹn ngào hóa công

Thơ Tình Chùm 369


Em Mong Nắng Hạ
tặng Hoài Vân ( Chiếc Lá Vàng )

Anh đi trốn lúc trời mây gió
Dải Ngân Hà tìm ở nơi nao
Trái tim hờn giận làm sao
Hồn trinh ngây ngất bướm đào vẩn vơ

Thơ Tình Chùm 368


Giọt Lệ Thiên Đình
tặng  các cô gái Thái tắm ở suối Hòa Bình

Ô hay tiên nữ xứ nào đây
Vóc ngọc mình ngà ngơ ngẩn thay
Suối mát trong veo đàn cá lội
Trầm ngư đàn nhạn thẫn thờ bay

Thơ Tình Chùm 367


Hàn Tiên Sinh Kính Bái

Tiên sinh cũng ngậm cười mát dạ
Nhiều bạn thơ hạ cố tới thăm
Tiếng lòng gửi tới tri âm
Cung đàn nức nở âm thầm rền vang

Thơ Tình Chùm 366


Cõi Đời Gía Băng
tặng Hoài Vân ( Chiếc Lá Vàng )

Khi nắng đã tan đi chiều vắng
Mây ập về cay đắng trào lên
Mưa giăng tràn ngập qua miền
Khô cằn sỏi đá triền miên tủi hờn

Thơ Tình Chùm 365


Đoạn Trường Bể Dâu
cảm tác từ thơ đường của Vanessa Le:Nguyệt


Sau rèm thấp thoáng bóng ai
Tóc mây lõa xõa ngang vai thẹn thùng
Xa xôi biển cả trập trùng
Mong người quân tử kiếm cung giang hồ

Thơ Tình Chùm 364


Dặm Ngàn Biển Khơi
tặng Huỳnh Thục Vi

Bông dã quỳ xinh tươi mơn mởn
Đóa hồng trần bề bộn giang sơn
Vẳng nghe sóng vỗ nguồn cơn
Ngàn năm đất Việt lệ tuôn đôi hàng

Thơ Tình Chùm 363


Gío Xuân Hy Vọng
cảm tác thơ Liên Lưu: Buồn Đêm Thu…!

Trăng thu rụng sương rơi lã chã
Nhớ thương ai mà khổ thẫn thờ
Liễu buông xõa tóc bên bờ
Khuân vàng đầy đặn đáy hồ nước trong

Thơ Tình Chùm 362


Dấu Ấn Trần Ai
hoạ thơ Thimyngoc Huynh: Sinh Nhật Buồn

Dấu ấn trần ai nghĩa khắc ghi
Tinh cha huyết mẹ thuở sinh kỳ
Mắt huyền lúng liếng trăng thơ thẩn
Tuyết ngọc lả lơi mộng bướm si
Lận đận trầm luân mười bến nước
Phong trần bể khổ vạn từ bi
Muộn phiền than thở đời xuân nữ
Khắc khoải tình vương hận lứa thì?

Thơ Tình Chùm 361


Kể Từ Dạo Đó
họa thơ Thimyngoc Huynh: Lỗi Hẹn

Kể từ dạo đó hết đường về
Biền biệt chia ly bặt nẻo quê
Thuyền ái chập chờn chìm biển mộng
Đò tình chấp chới đắm sông mê
Lạnh lùng chi nữa người oan trái
Hờn giận mong gì kẻ thảm thê
Thôi nhé vùi chôn vào dĩ vãng
Bao điều trăng gió gửi non thề!

Sơn Thủy Hữu Tình Mùa Thu Hoài Vọng


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Chớm Thu...

Chợt thoáng ...mùa thu đã ngỏ lời
Muôn ngàn lá đổ giữa chiều rơi
Triền non cánh liễu vờn run rẩy
Cạnh suối dòng mơ chảy rã rời
Gió tủi ôm vầng tô diễm tuyệt
Trăng sầu xõa ánh điểm tình lơi
Còn đâu lão nguyệt se hồng tỏ
Gửi chút nồng hương ngỡ mộng ngời ...

Số Phận


Bình Thơ Lan Quỳnh

 Số
phận là một sự an bài của Chúa hay do chính mình tạo ra? Tôi là chúa tể số phận của tôi là chủ nhân của chính linh hồn tôi. Nói về số phận thì các nhà hiền triết mỗi người đều nghĩ khác nhau. Khi trí tuệ và số phận giao chiến với nhau thì trí tuệ có gan dám làm dám chịu thì số phận không có cơ hội xô ngã nó. Không có cái gì gọi là số phận cả. Tất cả chỉ là thử thách trừng phạt hay bù đắp.
Nhưng với người Á đông thì lại khác, họ cho là nhân duyên tiền định là kết quả của đời trước. Cụ Nguyễn Du mở đầu tác phẩm truyện Kiều bằng câu thơ lục bát:

Thơ Tình Chùm 360


Muội Và Huynh
tặng Thimyngoc Huynh

Muội huynh ôm nửa địa cầu
Động Hồ Tây Trúc âu sầu gõ thơ
Hồng hoang một thuở ngẩn ngơ
Xôn xao bồng đảo đôi bờ nương dâu

Thơ Tình Chùm 359


Mộng Hồn Tiên Nữ
tặng NS Thanh Ngân

Nàng về quy ẩn am lều
Thanh Ngân yểu điệu mĩ miều hoàng hôn
Mây hồng chan chứa đòi cơn
Nghê thường dạo khúc biển cồn sóng dâng

Thơ Tình Chùm 358


Vọng HoàiTưởng
viết cho B L

Em tiễn anh đi một buổi chiều
Nắng vàng tê dại bóng liêu xiêu
Anh đi xa lắm em buồn nhớ
Hiu hắt u hoài vẳng tiếng tiêu…

Thơ Tình Yêu Chùm 357


Tình Hạc Sầu Ly
Kính tặng nhà văn Thinh Quang

Ra vào tựa cửa ngóng trông
Đất trời thê thảm mây hồng buồn trôi
Trái tim thổn thức mảnh đời
Kẻ đi người ở xa xôi bến nào

Thơ Tình Chùm 356


Nửa Mảnh Tình Trăng
tặng Thimyngoc Huynh

Năm em hai sáu tuổi đầu
Mảnh đời dang dở qua cầu lá bay
Mộng tình nào đến ai hay
Bỗng đâu tan vỡ chân mây cuối trời…

Thơ Tình Chùm 355


Nếu Phải Chia Ly
tặng Thimyngoc Huynh

Một mai nếu phải chia ly
Em về nhặt mảnh tàn y rũ tàn
Mong người thượng lộ bình an
Phận này đành chịu trần gian âu sầu

Thơ Tình Chùm 354


Có Dám Xong
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Thiếu Nữ Ngủ Ngày

Phây phẩy nàng nằm hứng gió đông
Lam Kiều chày ngọc mộng đang nồng
Trường Giang hiu hắt thuyền Công Cẩn
Dương Tử buồn thiu bến Ngọa Long
Xích Bích ngàn thu sầu cổ hận
Động Hồ thiên kỷ huyệt chưa thông
Phong lưu đàn hạc chờ ai nhỉ
Phu tử anh nào có dám xong?

Mittwoch, 7. November 2018

Thơ Tình Chùm 353


Tình Yêu Muốn Nói
tặng Thimyngoc Huynh

Tim hồng sưởi ấm đêm Đông
Chao ôi chan chứa giấc nồng suối reo
Bướm ong xao xuyến chân đèo
Đào nguyên lạc lối gió vèo mây đưa

Thơ Tình Chùm 352


Chuyến Đò Nên Duyên
tặng Thimyngoc Huynh

Bồi hồi sông nước mênh mông
Nàng đang thả lưới trên dòng sông Tương
 Bao năm tràn ngập yêu thương
Triều dâng ngùn ngụt nỗi lòng nôn nao

Thơ Tình Chùm 351


Tiếng Lòng Rầu Rĩ
Họa thơ Thimyngoc Huynh: Mưa Thu

Khắc khoải mãi sao cực thế này
Tiếng lòng rầu rĩ núi chan mây
Ve sầu rên rỉ buồn sương liễu
Cuốc cuốc nỉ non khóc cỏ cây
Nghĩa cũ chôn vùi nơi biển mộng
Tình son rơi rụng bến sông khuây
Một mình lạc lõng hồn thu thảo
Thân xác ai hay cảnh đọa đầy…!