Nụ Hôn Đầu
Đời!
Nụ hôn đẹp
đầu đời con gái
Được ôm
em ân ái trọn cơn
Ngất ngây vào buổi hoàng hôn
Đỉnh đồi
mê đắm biển cồn sóng dâng...
Em tha thiết lâng lâng tóc rối
Làn môi
xinh đắm đuối màu thơ
Ngọc ngà
ẻo lả điệp hồ
Thuyền
yêu dời bến biển mơ dạt dào...
Nghe
sóng động rì rào tâm tưởng
Hàng mi
cong ước mộng trăng lên
Làn da rạo
rực cuồng điên
Nồng nàn
hơi thở cơn men si tình...
Vòng tay khoá cung đình nghiêng ngả
Rung
long sàng hoàng hậu là em
Mượt mà
trăng gió êm đềm
Du dương
điệu nhạc màn đêm dịu dàng...
Phòng loan phượng nhịp nhàng dìu dặt
Toà
thiên nhiên rõ thật là em
Hiển bày
chan chưá nỗi niềm
Từ lâu ấp ủ say mềm dáng nga...
Sợi chỉ
đỏ lão Bà đã buộc
Chày huyền
sương thân thuộc xiết bao
Xích thằng Nguyệt Lão se tơ
Dẫu lià ngó ý sen đào còn vương...
cảm tác
thơ Mai Hoài Thu: Xin Một Lần Yêu!
31.12.2012 Lu Hà
Ngọn Nến
Buồn Đêm Giáng Sinh
cảm tác
thơ Mai hoài Thu: Đêm Cầu Nguyện
Giọt nến
rơi mưa tuôn lệ nhỏ
Nghe con
tim thổn thức niềm đau
Xứ người
gió lạnh hồi chuông đổ
Tê tái tình tôi đã mấy muà...
Lòng ngổn
ngang nỗi buồn thống khổ
Dạ tơi bời
thiếu vắng bờ môi
Nụ hôn
băng giá từng năm tháng
Thảm thiết
sầu rên rỉ nưả đời
Chắp tay khấn nguyện cầu Thiên Chuá
Thương
chúng con ngơ ngác lạc đường
Hành
hương lê bước đời trần ải
Nhớ mẹ
mong về hỡi cố hương
Nước mắt
chảy dầm dề gối lẻ
Mất muà
trăng luyến ái xuân tình
Bướm hoa
xơ xác chòm mây bạc
Phận liễu
bồ than khóc một mình
Hồn thơ
thấm đẫm ngàn sương khói
Bởi thế thời cam chịu mãi hoài
Mưu sinh
cuộc sống hai con nhỏ
Đè nặng đôi vai sức rã rời...!
30.12.2012
Lu Hà
Nỗi Lòng Thủy Trần
tâm trạng cô Thủy Trần Khi đọc thơ Mai Hoài
Thu
Thủy Trần cũng phải ngậm ngùi
Tình xưa
mộng cũ sụt sùi thương đau
Từng đêm
gió gợi cơn sầu
Hàng hiên lã chã bốn muà bão giông
Miên man
xót cả cõi lòng
Canh
khuya trống trải phòng không bóng đèn
Thương
người thục nữ thuyền quyên
Nếp nhà gia giáo truân triên má hồng
Đoạn trường
ảo mộng vấn vương
Quê
hương xa lắc trùng dương bồng bềnh
Thủy triều
sóng nước dập dềnh
Thuyền tình bể ái lênh đênh mịt mù
Cùng
chung kiếp phận đàn bà
Mấy ai
thấu hiểu nhạt nhoà phấn hương
Chiều tà
ảm đạm hồng hoang
Nhìn ra chỉ thấy bốn phương đất trời
Mong sao giữ trọn nụ cười
Đứng lên
để sống làm người trần gian.
21.11.2011 Lu Hà
Tâm Hồn Việt Nam
tặng hai
nữ thi sĩ Huệ Thu và Mai Hoài Thu
Huệ Thu
mắt biếc mày cong
Xinh
tươi như đoá hoa hồng ban mai
Kià ai
thơ thẩn u hoài
Bâng khuâng tiên nữ trần ai bồi hồi
Mai Hoài
Thu, đúng nàng rồi
Ở nơi đất
khách quê người bơ vơ
Trang
đài tha thiết như mơ
Thi đường
cổ hận má đào lâng lâng
Lễ mừng
Phật Đản sầu buông
Nỗi niềm
cố quốc vấn vương mẹ già
Chị em cánh hạc tiên nga
Dù cô
hay cháu la đà hoàng hôn
Mặc cho sóng cả mưa nguồn
Thủy
chung sau trước tâm hồn Việt nam
Xót xa
năm tháng âm thầm
Trùng
dương dặm thẳm trăng rằm thu bay
Ngang
vai lóng lánh như mây
Tóc đen
một giải mà say tình người
Bài thơ
gửi lại cho đời
Trần gian quán trọ một thời nghỉ chân!
26.9.2011
Lu Hà
Tình Mai
Viễn Xứ
Chậu hoa
nở cánh vàng rực rỡ
Thương gốc
mai tàn tạ quê nhà
Cành kia ai chiết mang qua
Hay đâu
xứ xở làm quà bốn phương...
Đàn chim
én lưu vong nhớ mãi
Một miền
quê tê tái nắng mưa
Ông bà chú bác mẹ cha
Mười năm
rồi nhỉ quê nhà ra sao...?
Đời thiếu
phụ bơ vơ trần thế
Tết quê
người tri kỷ còn ai
Cuối năm
trằn trọc canh dài
Cô đơn lạnh
lẽo u hoài xót xa...
Thân bồ
liễu dật dờ mưa nắng
Cuộc mưu
sinh đằng đẵng sương pha
Tuyết
rơi trắng cả ta bà
Trăng sầu
nưả mảnh nhạt nhoà xa xôi...
Nghe tiếng pháo bồi hồi mừng tủi
Cánh mai
rung lủi thủi giận hờn
Chập chờn
sóng vỗ trào cơn
Tiếng lòng vời vợi nưả hồn xót xa...
cảm tác
thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương
31.12.2012 Lu Hà
Con Sông Bến Cũ
tặng Mai
Hoài Thu nhân đọc bài: Ngày Trở Về
Ngày trở lại con sông bến cũ
Nhớ con
đò một thuở xa xưa
Gió đưa
xào xạc hàng dưà
Em ơi!
Xa cách giọt mưa héo lòng...
Anh tìm lại bên dòng nước chảy
Kỷ niệm
xưa ruột cháy gan bào
Chập chờn
cánh bướm hoa đào
Sáo chiều réo rắt nghẹn ngào xa xôi...
Điệu nức
nở chơi vơi rồi tắt
Tiếng ai hò dìu dặt gió mây
Tương
phùng ra nỗi đắng cay
Còn đâu ân ái vơi đầy nỉ non...
Thuyền
tan nát nguồn cơn sóng vỗ
Duyên tình nồng cổ độ trăng soi
Hồn thơ
tê tái mộng đời
Ngày về
mơ ước chung đôi xa vời...
Mây trắng lạnh bờ môi khô héo
Sắc hồng
thơm bạc bẽo rêu phong
Bèo tây trôi dạt phiêu bồng
Quanh co
ngõ trúc phập phồng chờ mong...
Chiều ảm
đạm đồi hoang cỏ uá
Mái nhà tranh tầm tã mưa rơi
Cầu ao cá lội u hoài
Lá vàng
ngập lối tả tơi não nùng...!
5.1.2013 Lu Hà
Mỗi Độ Xuân Về
tặng Mai
Hoài Thu và Thủy Anh Lam
Anh đã hưá như lời sẽ đến
Đọc thơ
em chén rượu nồng say
Hồn
vương ngây ngất sầu cay đắng
Hãy uống đi châu lệ ưá đầy...
Hồn lảo
đảo thu lam lá rụng
Rượu
khơi mào quá khứ sầu thêm
Thương
đau thiếu phụ từng trăn trở
Tài sắc
vẹn toàn hận khắc đêm...
Buồn tê
tái rượu tàn chăng chớ
Đỉnh mây
xưa chìm đắm biển xanh
Cuồng si giông bão thuyền nan vỡ
Ong bướm
sầu thôi hết mộng lành...
Đời sướt
mướt muà trăng luyến ái
Rồi chia ly dặm ngả ngàn dâu
Thời
gian vàng võ màu non nước
Bọt trắng
giang đầu mãi ở đâu...?
Có ai biết trái tim sầu héo
Mỗi độ
xuân về tiếng pháo reo
Nắng hanh thiêu cháy tình con gái
Lỡ bước
sang ngang kiếp phận nghèo...
Làm sao níu kéo thời gian nhỉ
Cho cánh
đào xuân mãi chẳng tàn
Dẫu lià
ngó ý tơ còn vướng
Chén rượu
hồng môi thấm chưá chan...
Em rầu rĩ lòng anh buồn khổ
Say cuộc
tình bến mộng nhớ nhung
Mười mấy
năm trời nơi đất khách
Quê
hương ơi!Biền biệt bao dung...!
19.1.2013 Lu Hà
Liêu
Trai Mộng Điệp
tặng Mai Hoài Thu & Thủy Anh Lam
Rót chén
rượu mộng hồ túy luý
Tình Liêu Trai sầu lụy cuộc đời
Lâm ly
thổn thức tơi bời
Quỳnh
tương đòi đoạn rã rời xót xa...
Hồn thơ
dậy trăng ngà lả lướt
Bóng Hằng
Nga tha thướt bên thềm
Trái tim
băng giá nhiều đêm
Cơn say
lảo đảo càng thêm mặn nồng...
Gió trăng rỡn phiêu bồng lãng đãng
Thủy Anh Lam bảng lảng chân cầu
Sương
rơi ướt đẫm mái đầu
Chén thù chén tạc ngọn dầu hắt hiu...
Mai Hoài
Thu mĩ miều vọng tưởng
Một đời
hoa vất vưởng cô đơn
Đêm nay
thổ lộ nguồn cơn
Nhân tình thế thái lệ tuôn đôi hàng...
Muà ân ái bẽ bàng tùng cúc
Phượng vĩ
rơi tủi cực lầm than
Xa quê
non nước cơ hàn
Xuân về
pháo nổ trăm ngàn đắng cay...
Làm sao
níu vơi đầy hoan hỉ
Thời
gian đi tê tái người ơi!
Côn trùng rên rỉ ngoài trời
Bờ phong
chịu rét chơi vơi tủi hờn...
Nâng chén ngọc bồn chồn thương cảm
Buồn làm
sao ảm đạm chốn này
Chắt chiu vò võ tháng ngày
Cung đàn
dìu dặt ai hay đoạn trường...
Thơ ảo não như dòng lệ chảy
Bạn hồng
nhan tri kỷ mấy ai?
Nghĩ rằng
sẽ có ngày mai
Gặp nhau
còn nhớ liễu đài thuở xưa...
Chày huyền sương lão bà giã thuốc *
Nàng Vân
Kiều có thuộc đường về
Vân Anh
dặm nẻo sơn khê
Hồn trinh day dứt não nề năm canh...!
* Theo
tích xưa có một văn nhân tên là Bùi Hằng lều chõng đi thi
bao lần đều hỏng, nhưng lại gặp hồn nàng Vân Kiều trên cùng chuyến đò.
Có ý mai mối với em gái mình là nàng Vân Anh ở bến Lam Kiều. Tôi cũng có ý ví Mai Hoài Thu và Thủy Anh Lam như hai chị em vậy.
Có ý mai mối với em gái mình là nàng Vân Anh ở bến Lam Kiều. Tôi cũng có ý ví Mai Hoài Thu và Thủy Anh Lam như hai chị em vậy.
Ngày Mai Ta Sẽ Ra Sao?
tặng Mai
Hoài Thu Nhân đọc bài: Rồi Mai Đời Chia Xa
Bậng
khuâng tí tách giọt mưa
Gió xuân hờn giận nhẹ đưa qua đầu
Mây trời
tím lặng cơn sầu
Lòng buồn rười rượi chân cầu ngả nghiêng...
Tóc tơ
xao xuyến tình riêng
Sáng loà chớp rọi thiêng liêng mảnh hồn
Sóng lòng
sôi động trào cơn
Nguồn
cơn ngây dại thương cồn cát pha...
Bồ hòn đắng nghẹn sa bà
Tháng
năm đằng đẵng trăng ngà cung nga
Còn đâu ân ái mặn mà
Ngày mai
sao biết bóng tà đêm đen...
Bàn tay rờ rẫm lối quen
Dốc mòn
sỏi đá hương men còn nồng
Ai người
đưa tiễn trên đường
Khói
nhang leo lắt cánh đồng hoang vu...
Lá rơi cảnh
tượng mịt mù
Chập chờn
đom đóm âm u gió luà
Thoảng
nghe văng vẳng chuông chuà
Nam mô tụng
niệm Phật Đà chân kinh...
Xót xa đọng
giọt sương tình
Buồn cho câu chuyện chúng mình năm kia...
Vì sao ra đôi ngả chia lià
Trăng
thu nưả mảnh đầm đià bờ mi...
7.1.2013 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen