Trách Nàng Xuân
“Hoa xuân chưa nỡ sao
tàn uá
Để lại trong tim vạn cổ
sầu…”
Xuân vẫn là xuân ngàn
thế kỷ
Tình xuân chan chưá
gió trăng mơ…
Có người thiếu phụ
thương xuân khóc
Giọt lệ đầy vơi má ướt
nhoà
Xuân đến xuân đi xuân
bạc bẽo
Mỗi năm vương nặng mối
tương tư
Xuân cuả mọi người
xuân cuả ta
Mà sao mây gió hững hờ
qua
Cho xuân buồn tủi bao
thương nhớ
Trằn trọc năm canh một
cánh đào..
Xuân đã đến rồi em thấy
không?
Cùng anh nâng chén rượu
tang bồng
Hoa tiên bút tích hồn
thu thảo
Gửi lại cho đời bao mến
thương!
21.1.2011 Lu Hà
Cho Anh Một Lời Xin Lỗi
tặng Hoàn :” Gác Nhỏ
Đêm Xuân”
Muà xuân năm ấy gặp em
Rồi bao kỷ niệm êm đềm
bên nhau
Hôm nay lòng lại ngẩn
ngơ
Hương Lan thánh thót
bên bờ sông tương
Chợ hoa pháo tết rộn
ràng
Phất phơ tà áo theo
dòng thời gian
Anh đi thành nội nắng
tràn
Phượng rơi hè phố thu
tàn gió đông
Tràng Tiền phố Huế còn
thương…
Tháng năm biền biệt sầu
vương khói mờ
Chân cầu nước chảy lững
lờ
Lá rơi xào xạc bao giờ
thì thôi…?
Em coi anh đã chết rồi
Tan vào dĩ vãng một thời
thoảng qua
Tìm anh trời đổ cơn
mưa
Thương em anh biết làm
sao bây giờ?
Sinh ra trong cõi ta
bà
Bao nhiêu hệ lụy đẩy
đưa cuộc đời
Yêu em sao lại bỏ
đi….?
Trái tim đa cảm ngậm
ngùi khổ đau
Một lời đáng giá bao
nhiêu
Mà còn xin lỗi tủi sầu
em ơi!
Nợ tình theo lá sông
trôi
Hợp tan bèo bọt lệ rơi
mấy hàng!
25.1.2011 Lu Hà
Duyên Phận Bẽ Bàng
viết cho N
” Một ngày tình bỗng
khói sương
Tôi về gom chút tàn
hương cuối trời”
Anh đi biền biệt mất rồi
Không hề ngoái lại một
lời chia ly
Hận tình là bởi vì ai
Trái tim băng giá suốt
đời chẳng quên
Tưởng rằng thục nữ
thuyền quyên
Ngây thơ lầm lỡ thản
nhiên hững hờ
Cuộc tình xao xác ba
thu
Đời hoa tan nát bến bờ
nổi trôi…
Đến khi em hiểu than
ôi!
Lòng anh đắm đuối khác
người trần ai…
Yêu anh thì đã muộn rồi
Chinh nhân dặm thẳm xa
xôi ngàn trùng
Nhớ thương thì cũng lỡ
làng
Đời anh như cánh chim
bằng tung bay
Tháng ngày khô héo cỏ
cây
Đất trời lồng lộng đắng
cay nỗi lòng
Dù cho em có lấy chồng
Anh đi lấy vợ bẽ bàng
hoàng hôn…!
24.1.2011 Lu Hà
Tiếng Đàn Diêu Linh
thơ tiếp theo hai câu
” Đàn kêu tích tịch
tình tang
Ai mang hoàng tử mơ
màng tới đây?”
Hồn thơ treo ở ngọn
cây
Du dương với gió theo
mây về trời
Đêm thanh lồng lộng xa
xôi
Tiếng đàn vọng xuống
trần ai dịu dàng
Phất phơ dải luạ tơ hồng
Mắt xanh biêng biếc
chín tầng mây cao
Lòng tôi hồi hộp lao
xao
Hỏi thăm tiên nữ tên
là Diêu Linh
Thuở còn dìu dặt biển
xanh
Xe tơ kết tóc yến oanh
nguyện thề
Sớm hôm thui thuỉ đi về
Buồng không chiếc bóng
ngậm ngùi thở than
Đêm nay bỗng thấy tiếng
đàn
Người tình kiếp trước
vẫn còn đắm say
Thả hồn vào mộng như
bay
Thái Chân Ngọc Nữ bàn
tay ngọc ngà
Diêu Linh nàng ở chốn
nào
Để tôi lạc lối ngẩn
ngơ vườn đào
Năm cung chín điện đều
qua
Diêu Linh chẳng thấy
ngân hà mênh mông
Thuyền tình không bến
sang ngang
Nên tôi cứ phải bâng
khuâng đợi chờ
Mong sao ô thước bắc cầu
Kẻo sao bắc đẩu đã mờ
mờ tan…!
24.1.2011 Lu Hà
Nấm Mồ Hoang
viết cho N
Nhớ xưa tức tưởi sôi dầu
Hoàng hôn đã xuóng
bóng tà giai nhân
Tưởng rằng năm tháng
chưá chan
Xới tung nghiã điạ trần
gian u sầu
Hồn ma tê tái từ lâu
Lòng tôi khô héo ngàn
thu lá vàng
Vì sao duyên phận lỡ
làng
Kiếp này tủi nhục vấn
vương làm gì
Hận đeo vào sổ luân hồi
Ngán đời ta phải gặp
người bán tơ
Đẹp chi một sợi chỉ
thưà
Xe nhầm nguyệt lão gán
vào tình ta
Thế nhân bạc bẽo ai ngờ
Năm canh rầu rĩ cấu
cào tâm can
Lênh đênh biển cả vô
thần
Thuyền tình tan nát
hoa tàn kém vui
Khi em thấu hiểu sự đời
Thì anh cao chạy xa
bay mất rồi
Bẽ bàng giọt lệ đầy
vơi
Võ vàng ngơ ngác còn
nhồi phấn son
Bao thu lá uá cao dần
Trắng trong chẳng giữ
héo mòn đời hoa
Rượu tàn lạc nẻo đường
xa
Ê chề quay lại tình ta
mất rồi
Đại bàng vùng vẫy biển
khơi
Âm u gió thoảng đến rồi
lại đi ?
30. 6. 2009 Lu Hà
Em Vẫn Chờ Anh
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Em sẽ về quê một buổi
chiều
Hai hàng phượng vĩ nắng
reo hoa
Khi cây mai héo đâm chồi
mới
Cho tiếng vàng anh hát
líu lô
Chẳng phải tại anh chẳng
tại em
Bởi trời chẳng thuận mối
nhân duyên
Gây bao sóng gió tình
hoa vỡ
Hận để cho lòng nhạt
phấn son
Em vẫn thầm yêu như
thuở nào
Trải qua sóng gió chốn
mù xa
Anh ơi! Có thể còn tha
thứ
Chuộc lỗi thuyền em lạc
bến bờ…
Oán trách làm chi nưã
hỡi anh
Xưa còn trẻ dại mái đầu
xanh
Ngây thơ nên nỗi ra lầm
lỗi
Em đã phụ anh một tấm
tình
Cũng chỉ mong rằng anh
cảm thông
Sứ người trằn trọc suốt
đêm trường
Em biết vì sao mà phải
khổ
Lụy tình anh chiụ nỗi
bi thương…
Mái tóc anh nay đã bạc
rồi
Mà sao chẳng chiụ ở
cùng ai
Phải chăng anh vẫn còn
thương nhớ
Bóng dáng hình em ở sứ
người?....
Tuổi tác đôi ta đâu có
già
Mà sao cứ phải khổ sầu
tư
Nếu như lòng vẫn còn
say đắm
Đạp sóng trùng dương để
có nhau
Nếu phải mẹ cha còn đắn
đo
Ngàn năm lễ giáo có
buông tha
Họ hàng thông cảm tình
ngang trái
Anh nhé đừng quên lỡ
chuyến đò…
7.10.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen