Giọt Thương Lệ Cuối
Cùng
tặng A - V
Gần ba thập kỷ mất tăm
hơi
Bỗng nổi sung lên giận
dữ đời
Thương tiếc làm chi đừng
nói nữa
Ngậm mồm ai phải chiụ
cho ai?
Có phải xa nhau là đã
hết
Nỗi sầu lưu đọng buốt
trong tim
Chuyện xưa nhắc laị
càng thêm rối
Hãy để người yên nhẹ
nhõm dần
Chẳng phải taị anh chẳng
tại em
Trời già cay nghiệt
thói hồng nhan
Đường xa phố cũ còn
đâu đấy
Dấu bóng người xưa đã
lụi tàn
Anh biết rằng em vẫn
nhớ anh
Nỗi niềm thổn thức với
năm canh
Phải chăng duyên nợ trời
cho vậy
Hận để ngàn thu mộng
chẳng lành
Anh đi trong cõi mù xa
thẳm
Em trở về quê pháo đỏ
đường
Có phải vì anh mà giận
dữ
Nên đời em phải chiụ
đau thương?
Đám cưới đưa ma một cuộc
tình
Thoáng qua ảo mộng vẫn
in hình
Đến khi em hiểu thì em
đã
Vội vã làm chi để hại
mình
Người ấy ngày xưa thật
lạ lùng
Ung dung thư thả cốt
phong trần
Gặp nhau như dính vào
căn số
Lụy để tình em chiụ lỡ
làng
Hối hả cho ai cái ảo
danh
Em tôi leo đến tận trời
xanh
Cho đời em trở thành
vô nghĩa
Hận cả cho anh một cuộc
tình
Anh đã đi rồi em mới
thương
Cuộc đời nghĩ lại thật
vô thường
Em tôi trẻ quá thành
non dại
Trắng cả đời anh một
cõi lòng
Nay tuổi cao rồi vẫn
thở than
Thương cho phận bạc
cái hồng nhan
Người ta háo hức vì
tăm tiếng
Buồn cả cho anh lạc nẻo
trần
Đời khổ lắm rồi có biết
không?
Giang hồ lãng tử thú
ngang tàng
Ta bà bể ái còn bi lụy
Vui lắm em ơi! Cõi mộng
trường
Xét laị cho cùng vẫn
thấy vui
Khen cho cơn bão chốn
mù khơi
Mừng ai có hưởng mùi
say sóng
Mới biết rằng ta ở cõi
đời
Một giấc ngủ trưa có
xá gì
Đời nhanh như mộng chỉ
vui thôi
Vô thường em vẫn thường
hay nói
Ra thế hai ta nhạo
báng đời
Thôi đừng rên rỉ với lời
thơ
Đổi giọng đi anh để đẹp
hoa
Mới biết ta bà vui đấy
chứ
Ngân nga than thở mấy
canh gà
Khóc nốt giọt này có
thế thôi
lắm lời chỉ tổ khổ
nhau thôi
Ngang tàng hãy sống
cho ra sống
Hẹn lại muà sau cõi
luân hồi!
4.2.2008 Lu Hà
Mộng Vu Thần
tặng H
Giấc mộng Vu Thần
sương khói tan
Ngẩn ngơ lưu luyến thuở
tìm xuân
Bao nhiêu thương nhớ
còn chi nưã
Gió núi trăng ngàn sao
nỡ quên….
Rằng có rằng không khó
nói sao
Ngại ngùng ai bảo giấc
chiêm bao
Xót xa năm tháng hoài
hương sắc
Lỡ để cho nhau những tủi
sầu
Khắc khoải tìm ai như
đỗ quyên
Thương hồn Thục Đế
khóc đòi xuân
Giá như sống lại thời
xưa ấy
Ai sẽ yêu ai gấp vạn lần?...
Lần cuối chia tay tôi
đến thăm
Căn nhà mái nhỏ bóng
hoàng hôn
Lối mòn Phúc Xá chân
xào xạc
Hoa tiễn tôi đi cõi mộng
hồn
Những gió xuân đi nắng
lại về
Lòng tôi nao nức nhớ
miền quê
Thương em gái nhỏ chưa
đầy búi
Mái tóc ngang vai chẳng
hẹn thề
Chẳng biết tình xuân
có vấn vương
Hồn nhiên mái tóc xoã
ngang lưng
Xinh tươi gieo trái cầu
băng giá
Ai rắc cho tôi muối mặn
lòng
Tôi sẽ đi xa chẳng hẹn
ngày
Tình tôi u uất nỗi sầu
cay
Em đâu thấu hiểu lòng
say đắng
Lụy để cho nhau đến thế
này
Tôi viết bài thơ gửi tặng
em
Cho người em gái ở xa
xăm
Phương xa nhắn nhủ niềm
thương nhớ
Giấc mộng Vu Thần băng
giá tan?...
7 .4. 2009 Lu Hà
Thân Tặng Anh Bài Thơ
Tuy chẳng lần nào được
gặp anh
Nhưng tôi hiểu rất rõ
về anh
Một người chồng rất
giàu nhân ái
Linh cảm cho tôi những
tín lành
Hỡi chàng trai đất mẹ
Miền Nam
Anh đã nhận vào cái nhọc
nhằn
Và đã xây ra mầm hạnh
phúc
Aí Vân người vợ đã
thành tâm
Tôi mến phục anh đầy
kính trọng
Tình yêu của sứ sở
quang vinh
Miền Nam ơi! đất trời
lồng lộng
Hun đúc cho anh một cuộc
tình
Biết nói làm sao mến
phục anh
Tin anh như ở mọi điều
lành
Bảo vệ Ái Vân niềm hạnh
phúc
Đó là điều rất muốn nhờ
anh
Anh ơi! Đừng để Vân buồn
nhé
Vân có vui lòng tôi mới
yên
Cái lụy sinh ra là vậy
đó
Nguyện cầu cho được sống
bình an
Cái kiếp nhân sinh có
ngắn dài
Tan rồi lại hợp bọt
bèo trôi
Tình đời thế thái bao
nhân hậu
Hãy tạo cho người được
gặp may
Tôi chẳng ghen tuông
chẳng tỵ vì
Hồng nhan bạc mệnh kiếp
con người
Sinh ra trong cõi phù
du đó
Sống để làm sao đẹp ý
đời
Nếu đã trái duyên đừng
cưỡng ép
Tình ngươì đâu phải để
mua vui
Kỷ cương pháp luật do
nhân thế
Nhân quả coi chừng cũng
chẳng sai!
14.2.08 Lu Hà
Quái Lạ Làm Sao
Quái lạ làm sao tôi thế này
Làm sao tôi cứ tự vò dày
Làm sao tôi cứ tơ vương mãi
Người đã cùng tôi chẳng trẻ gì
Người ở phương xa hoa tuyết bay
Muà xuân hoa lá tím màu mây
Muà hè cũng có phong lan nở
Thu đến buồn trôi rụng lá vàng
Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Làm sao tôi vẫn nhớ người luôn
Làm sao tôi cứ dày vò mãi
Chuyện cuả ngày xưa đã xế tàn
Người ấy ngày xưa rạng rỡ cười
Bồn chồn mong ngóng đợi chờ tôi
Theo chân tôi chạy vào phòng diễn
Người ấy rực lên cả đất trời
Quái lạ giờ đây trách cứ ai
Non ăn chắc lép để làm gì
Si tình oan trái là như vậy
Tính toán làm chi để thiệt đời...?
Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Buồn thương người ấy lắm gian
truân
Buồn thương người ấy ngây thơ quá
Chẳng oán thù ai cứ nợ nần…
Hậu để về sau thế mới xuân
Mà tôi than thở phận chưa tròn
Oán thù nên cởi không nên thắt
Tôi khóc thương em khúc đoạn trường…!
2008 Lu Hà
Nỗi Lòng Cuả Cha
Con đâu biết cha đang buồn nẫu ruột
Chuyện đời cha thao thức canh trường
Mối tình xưa ấp ủ những năm giòng
Con bé bỏng xà vào lòng thủ thỉ
Hơĩ dòng máu của kiêu kỳ chủng tộc
Có chuyện gì con muốn kể nghe đây
Hồn thơ ngây e ấp nỗi tràn đầy
Như san sẻ tình cha đang ngây daị
Đôi mắt sáng như vì sao trỗi dậy
Của ngàn xưa thế kỷ đã vọng về
Nỗi u hoài của chưá chất tràn trề
Hai thế hệ như pha dòng máu chảy
Dấu khắc kỷ của Hùng Vương David
Vấn vương hoài đôi bờ biển xa xăm
Lời hẹn thề của các bậc thánh nhân
Như thức dậy chuyện xưa thành sự
thật
Trong hạnh phúc chớ đừng quên nước
mắt
Có hôm nay mà cha mất ngày qua
Bao thương đau in dấu một thời xưa
Bỗng trỗi dậy gọi về đòi tất cả
Con đâu biết món nợ đời chưa trả
Tháng ngày dài cứ sói nát lòng cha
Như kẻ hành hương lỡ bước xa nhà
Hồn vang vọng của một thời trai trẻ
Hỡi bé bỏng yêu thương và thơ daị
Có thấu chăng u uất của lòng cha
Cha vẫn thương người mắc bệnh ung
thư
Tuy xa đấy nhưng tình người bất diệt
Đôi mắt sáng có điều gì muốn nói
Thưa cha ơi! Con đã nhặt đồ rơi
Chẳng tham lam con đã nộp đi rồi
Ôi con tôi lương tâm người quân tử
Trong cái ví chưá giấy tờ tiền bạc
Chú công an đã khen ngợi xoa đầu
Ôi con tôi huyết mạch cuả truyền
thưà
Sau yêu thế như hai dòng máu đỏ
Ôi sang trọng cuả Hùng Vương David
Người anh em của thế kỷ xa xưa
Chuyện của con đã xoa dịu lòng cha
Lắng suy tư hồn bay về cố quận
Món quà tết 2. 2. 2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen