Anh Vội Ra Đi
viết cho Hoàn
Em đã coi anh đã chết
rồi
Chết chưa, chết chửa,
vẫn chưa thôi
Mảnh tình vương vấn
sao còn đó
Cái nợ ba sinh đã hết
rồi ?...
Ta đã gặp nhau ở nẻo
nào
Phố phường dong ruổi
thuở xa xưa
Vì anh yếu đuối nên
người khác
Đã lấy anh đi thật chẳng
ngờ...
Em vẫn trách anh kẻ bạc
tình
Vì sao laị thế dễ quên
nhanh
Mà lòng anh đã chai
như đá
Một chút tình thương
chửa kịp thành
Thói đời đen bạc thật
vô cùng
Gió cuốn đời anh quá vội
vàng
Cơn lốc phong trần đua
nẻo khác
Tìm đường sinh kế phải
xiêu lòng
Ở tận cuối trời mây
tím bay
Lòng còn thổn thức nhớ
em hoài
Kiếp nghèo nên phải
đành quay quắt
Mây lạc trời Âu dở cuộc
say
Yêu em mà laị chẳng vì
em
Để mặc người yêu một nỗi
niềm
Không ngoái đầu nhìn
chân rảo bước
Bao giờ anh trả laị
cho em?
Yêu em mà laị chẳng
như yêu
Đâu thấy mắt anh đọng
giọt sầu
Anh vội vàng chi mà chẳng
đến
Để em sầu khổ với tình
yêu!
Lu Hà
Tiếng Vọng Trong Đêm
tặng V
Tiếng vọng trong đêm vẫn
nhớ ai
Mà hồn văng vẳng nhắn
người ơi
Trong mơ nghe tiếng
người xưa gọi
Tỉnh dậy canh chầy thơ
viết ngay
Như hai giọt nước cõi
trần gian
Đẫm lệ long lanh chẳng
được gần
Có phaỉ kiếp xưa còn nặng
nghiệp
Luân hồi ta phải chiụ
đau thương?
Cũng bởi taị anh quá
khổ đau
Đường trần lê bước nỗi
âu sầu
Phong sương gió buị đường
trăm ngả
Vùng vẫy trầm luân cuộc
bể dâu
Cứ nghĩ đời nhau mà ứa
lên
Thương em bạc mệnh gái
thuyền quyên
Phải chăng kiếp quả do
bài trí
Trong cõi ba sinh vướng
bụi phiền.
Thơ làm nhiều quá có
nên chăng
Thần trí mong cho vẫn
vững vàng
Đủ sức đương đầu bao
sóng gió
Đọc thơ mà hiểu cái
đau thương
Không lẽ anh thôi đừng
viết thơ
Để hồn thi sỹ chết
trong mơ
Sống trong năm tháng
dài lay lắt
Tuổi tác già nua ai biết
đâu?...
Anh vẫn làm thơ để tặng
em
Người đời nếu muốn cũng
cho xem
Có ai ngăn cấm hồn anh
nhỉ
Như thuở Hữu Loan khóc
vợ hiền?
Anh vẫn làm thơ để đẹp
đời
Bao nhiêu uất hận với
chua cay
Chê bai chửi bới đời
cho sướng
Rằng đã sinh ta ở kiếp
này!
26.3.2008 Lu Hà
Nhớ Em Cô Gái Trường
Sơn
Bỗng nhiên tôi nhớ một
người
Ba lăm năm trước một
thời yêu thương
Giữa nơi bom đạn chiến
trường
Gặp em mười bảy lên đường
tòng chinh
Em là con gái Thái
Bình
Vì ai nên nỗi duyên
tình giở giang
Rừng xanh vực thẳm não
nùng
Thương em gái nhỏ mở
đường Trường Sơn
Cùng nhau chia sẻ nắm
cơm
Chặt cây sẻ núi tro
tàn lá bay
Lạ lùng giưã chốn rừng
nai
Thướt tha yểu điệu
chân dài kiêu sa
Từ lâu tôi vẫn hằng mơ
Giống nòi khoẻ mạnh
cao to lạ thường
Chôn sâu từ tận đáy
lòng
Mai này tôi sẽ đưa
nàng đi xa
Bao nhiêu hy vọng đợi
chờ
Bài thơ tám chữ thẹn
thò gửi trao
Những đêm dưới ánh
trăng sao
Lán nam lán nữ se tơ
chỉ hồng
Bập bùng bên ánh lửa
lòng
Buì ngùi em kể nhà
dòng quê Cha
Em là con cái đức Bà
Sinh ra chẳng được trọn
thờ niềm tin
Chiến tranh ngọn lửa
điêu tàn
Động viên con gái tuổi
còn học sinh
Bận đồ quân phục màu
xanh
Trung đoàn phản chiến
quyên sinh giưã đường
Bộ đồ phụ nữ thường
ngày
Nhúng vào dòng suối cản
đường hành quân
Trăm xe hốt cả trung
đoàn
Các em cô gái Trường
Sơn mở đường
Thương em anh để trong
lòng
Ngậm nguì thổn thức
não nùng làm sao
Tâm tình chưa thoả dạt
dào
Từ đâu ngọn gió ba đào
ác thay
Anh về miền Bắc hậu
phương
Đôi ta chia sẻ dạm đường
thương yêu
Trường Sơn sáng nắng
chiều mưa
Bài thơ giang giở bước
qua cuộc đời
Hôm nay lòng vẫn bùi
nguì
Bom rơi đạn nổ rụng rời
xác hoa
Hãi hùng như thể chiêm
bao
Thương em gái nhỏ năm
xưa rừng Lào
Mất còn chẳng biết thế
nào
Ba lăm năm giữ giọt sầu
trong tim…
2008 Lu Hà
Đánh Mất Tuổi Xuân
Thuở trời đất trào cơn
sóng đỏ
Hận ngàn thu giông tố
mưa rơi
Nước non bàng bạc một
thời
Cuốn theo tuổi trẻ một
đời chinh nhân
Trai với gái lưá còn rất
trẻ
Xếp bút nghiên thể chế
lên đường
Chẳng hò hẹn ở chiến
trường
Đoàn năm năm chín mở
đường Trường Sơn
Anh tòng quân chưa
tròn mười tám
Em theo sau tuổi mới trăng
non
Vì sao duyên phận lưã
lần
Yêu em mà chẳng trọn
phần nỉ non
Trong đại đội xa gần
là nữ
Luật nhà binh lành dữ
biết sao
Cấm đôi trai gái hẹn
hò
Cấm cùng đi dạo cơ hồ
công khai
Anh lén lút bồi hồi
ghi tặng
Gưỉ cho em vài tiếng
thương yêu
Sợ rằng đồng đội biết
nhiều
Phê bình kiểm thảo mọi
điều gian ngay
Đời ta sao khổ thế này
Yêu nhau chẳng được tỏ
bày cùng nhau
Cứ lầm lũi sớm chiều
cuốc đất
Mở con đường đâm nát
con tim
Hàng ngày xe chạy ầm ầm
Chiến xa xanh lá tới
miền cao miên
Bệnh sốt rét lan tràn
đại đội
Mưả mật vàng tê tái
thương đau
Than ôi tuổi trẻ còn
đâu
Môi thâm mặt tái âu sầu
làn da
Sợ mất điểm thi đua tiến
bộ
Nên anh đành thất thố
với em
Thương em để bụng âm
thầm
Ngày đêm toan tính lo
tìm lối ra
Nhìn về miền Bắc quê
nhà
Tương lai hy vọng đang
chờ đón anh
Sau ba năm rừng xanh
núi đỏ
Gạt lệ sầu máu rỏ tim
phai
Chưa hề thề thốt nặng
lời
Anh như cơn gió một thời
thoảng qua
Rừng Trường Sơn vi vu
gió thổi
Lạnh ru hồn tử sĩ âm u
Mây vàng lãng đãng chiều
xa
Như Hoa chẳng biết bây
giờ ở đâu?
Sống hay chết làm sao
biết được
Chỉ biết rằng một bước
lưu ly
Thương em tuổi trẻ thiệt
thòi
Đời Hoa tan nát một thời
chiến chinh…
2008 Lu Ha
Truyện tình trong mộng
Một câu chuyện tình mà
trong mộng báo cho, không rõ thực hư thế nào? Một ảo ảnh cuả kiếp nào? Thời đó tôi còn trẻ lắm, sinh ra
trong một gia đình khá giả…Và cô gái mà tôi gặp thì trái laị rất nghèo…Tôi thuật
lai bằng thơ chân thực như đã có trong mộng. Bài thơ này tôi viết sau khi ngủ dậy.
Cô gái thanh cao dong dỏng này rất giống Hoàn, nhưng gia đình Hoàn đâu có nghèo
như trong giấc mộng cuả tôi? Mộng mị lạ thật như chuyện đã sảy ra ở cõi đời vậy?
Đêm qua nằm mộng mà ngờ
Bâng khuâng nhớ cảnh
thuở nào vẩn vơ
Bàng hoàng sực tỉnh giấc
mơ
Thì ra mộng mị thực hư
thế nào?...
Mộng tình ảo ảnh chiêm
bao
Bánh xe vạn kiếp la đà
vẫn quay
Nhớ ra trong chuyện thế
này:
Trời xanh thăm thẳm trồng
cây với nàng
Tầm tầm nở đoá hoa
vàng
Ngang mày tôi đứng chiều
vương nắng tràn
Thanh cao dáng đứng tần
ngần
So bề có lẽ nhỉnh hơn
cái đầu
Nhưng tôi chẳng thấy
buồn rầu
Nàng cười nhỏ nhẹ to
cao đủ rồi
Dài lưng tốn vải anh
ơi
Miễn là dũng mãnh đáng
trai anh hùng
Chia tay luống những bần
thần
Ngoái đầu nhìn lại thở
than hỡi nàng
Vì sao có chuyện lạ
lùng
Vội vàng nâng dậy bâng
khuâng cõi lòng
Xoay bờ vai nhỏ
nghiêng nghiêng
Người đâu gặp gỡ đoạn
trường nguồn cơn
Nỗi đau tê tái bần thần
Mẹ Cha hoàn cảnh
nguyên căn thế này
Cha em mất sớm anh ơi!
Mẹ thì guá bụa em trai
lên mười
Ngọn ngành kể lể ngậm
ngùi
Cùng về thăm Mẹ đang
ngồi nấu cơm
Thiếu phụ trạc ngoại tứ
tuần
Tóc mây thon thả nồng
nàn cười tươi
Nhẫn từ nhạc mẫu đoái
hoài
Xin làm con rể nhà này
trăm năm
Nhà con phú hộ tiếng
tăm
Nguyện xin san sưả ruộng
vườn đào ao
Sang năm thong thả muà
na
Sính làm một lễ gọi là
dạm dâu
Sáng nay tỉnh dậy làm
thơ
Hư hư thực thực lần dò
sao đây
Cứ trong kinh Phật mà
suy
Trùng trùng duyên khởi
luân hồi nổi trôi
Thế là báo mộng một đời
Biết đâu mà chẳng có
ngày yêu thương
Trước sau tiền hậu đoạn
trường
Ứng trong duyên mộng
rõ ràng chẳng sai!
Anh Đã Gặp Em
Tôi đã gặp em trong giấc
mơ
Thật chăng nhắc lại
chuyện bao giờ
Hay là hiển báo ngày
sau đó
Quả kiếp đời tôi như mộng
mơ ?....
Giật mình tỉnh dậy
miên man nghĩ
Cô gái tên gì vẫn chẳng
hay
Mộng huyễn sao mà kỳ
ngộ quá
Giống bao chuyện thực ở
trên đời
Tôi nhớ giúp em trồng
khóm cây
Cho hoa đơm trái mộng
thêm tươi
Nhưng rồi tôi lại quên
đi mất
Cô gái trong mơ khóc rụng
rời!
Vội đến bên cô hỏi chuyện chi?
Làm sao nhức nhối ở bờ
vai
Thì ra chan chưá tình
tương ái
Cô gái cho tôi đoá mộng
đời….
Tôi biết làm sao được
hở trời
Loay hoay mộng mị thế mà vui
Chờ cho biết đến bao
giờ nhỉ
Cô gái cùng tôi ở cõi
đời?
Tôi vẫn nhớ em dong dỏng
cao
Áo dài hoa tím thuở
bao giờ
Vài trăm năm trước ai
mà biết
Hiển báo hôm nay mộng
chẳng ngờ?....
10. 4. 2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen