Mộng Chưả Tàn Phai
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Thu héo đông tàn xuân
tái chi
Tuổi vàng hoa ngọc đã
sang thì
Cây xanh bói quả sầu
đôi trái
Giưã trốn trần ai mộng
ái phi
Tình rẽ đôi đường mưa
gió đây
Trùng dương dặm thẳm
khó vui vầy
Mong gì gặp lại người
xưa đó
Vần vũ làm chi trăng
gió mây
Người đã sang thuyền
xa bến yêu
Tình xưa nghiã cũ nặng
bao nhiêu
Trai tơ ai vẫn còn
trong trắng
Lỡ mất xuân rồi hoa lá
trêu !
Xuân đã đi rồi hoa tái
tê
Trông theo lòng nuối
tiếc say mê
Phải chăng duyên phận
là như thế
Gái đã có chồng chẳng
chán chê
Ta vẫn ôm tình hoa mến
yêu
Tương tư vương vấn hận
thêm nhiều
Trăng ngà mây bạc càng
cay nghiệt
Ngơ ngẩn thương ai với
bóng chiều....
Ai ở phương trời có biết
không?
Con tim đau khổ chịu
sao đành
Từng đêm nghe gió từ
đâu lại
Rã rượi tàn canh giấc
chẳng lành
Sao nỡ bỏ nhau đi lấy
chồng
Để ai má hóp tháng
ngày không
Bao năm thương nhớ chờ
mong đợi
Xuân đến thu qua bụi
phấn hồng....
Gió rít từng cơn tiết
lập đông
Khát khao hơi ấm cuả mền
bông
Mùi hương nhè nhẹ say
vương vấn
Môi thắm làn da thuở sắc
nồng
4.10.2009 Lu Hà
Mộng Điên
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Sao trăng chen lấn
quanh thềm
Kià ai thơ thẩn bóng mềm
mại run
Ái ân giưã chốn mây
cùng
Cung đàn xào xạc côn
trùng từ xa
Tần ngần giọt nước mưa
sa
Nồng nàn say đắm tình
ta yêu mình
Thẹn thùng e lệ bên
hình
Trăng tàn sao lặn cuộc
tình điên say
Gừng cay muối mặn cho
hay
Đêm thâu tỉnh giấc đắng
cay lỡ làng
Ngẩn ngơ mộng hãi kinh
hoàng
Trường tình bể ái dải
tang ưu phiền
Giận cho tiền kiếp oán
khiên
Ai xui duyên nợ trần
điên ê chề
Thôi đành để mặc cơn
mê
Chín tầng mưa gió tứ bề
bao quanh
Ngày dài tháng rộng đầu
xanh
Say tình cuồng vọng
tung hoành chân tâm
Ngậm ngùi tủi hận thanh
trầm
Đàn xưa gảy mãi khúc
thầm mộng điên…
14.7.2009 Lu Hà
Mộng Gửi Đâu
hoạ thơ Mai Hoài
Sương rụng chiều tàn mộng
gửi đâu
Hững hờ mây trắng gió
đưa cầu
Lẻ loi bên cưả con
chim khách
Phơ phất rèm thưa một
chú sâu
Cái tuổi qua rồi con
bướm trắng
Tháng năm lưu luyến
đoá hoa ngâu
Sông hà chẳng thấy vầng
trăng tủi
Một điệu ca ngâm một
giọng sầu.
8.12.200 Lu Hà
Mong Sao Hết Khổ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Mảnh Trăng Thu
Đêm ngồi ngắm mảnh
trăng thu
Sương rơi lạnh lẽo mịt
mù buồn loang
Tiếng đàn sầu muộn
mênh mông
Trăng treo trái chín
mà lòng đắng cay
Sợ rồi đêm hết là ngày
Ai đem trăng sáng chất
đầy thềm vương
Ngẩn ngơ tìm lại bến
thương
Đôi bờ cô quạnh sông
Tương liễu mềm
Vi vu gió thoảng êm đềm
Gợi thêm nỗi nhớ môi
thèm người ơi!
Muốn bay tới trốn xa
xôi
Quện vào mây gió chơi
vơi linh hồn
Đầm đià vũ trụ trào
tuôn
Mưa trời tầm tã nguồn
cơn biển hồ
Đời tôi theo gió trăng
mơ
Làm sao giết chết hồn
thơ u sầu
Đêm khuya sương lạnh
mái đầu
Mong trời mau sáng bắc
cầu tương lai
Hừng lên tia nắng ban
mai
Không còn đau khổ canh
dài đêm thâu!
11.10.2011 Lu Hà
Một Dải Tương Tư
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Thu đến, thu đi, thu vẩn
vơ
Đêm khuya lạnh lẽo ngắm
trăng mờ
Lòng ta tan nát như
mây gió
Một dải tương tư mộng
thẫn thờ
Có phải em về hay bóng
mơ
Phất phơ tà áo giưã
hoang vu
Vàng rơi lá uá theo
năm tháng
Ảm đạm tàn canh lại ngẩn
ngơ
Em vội ra đi trong gió
mưa
Rưng rưng khoé mắt giọt
đen khô
Hao gày huyền ảo màu
sương khói
Văng vẳng đâu đây điệu
thảm sầu
Ta vẫn chờ đây mộng hải
hồ
Côn trùng rên rỉ giưã
canh khuya
Hồn thơ ngây ngất còn
lưu luyến
Một dải tương tư một dải
sầu…
22.12.2009 Lu Hà
Một Đoá Hoa Lòng
Hỏi rằng còn giận hay
thương?
Khi em đọc hết nỗi
lòng cuả anh
Thư anh tha thiết chân
tình
Có gì thì cũng mây
thành khói tan...
Con người trong cõi
nhân gian
Trách sao cho khỏi
muôn vàn thiết tha
Hồn anh như gió trăng
mơ
Hoàng hôn bảng lảng
chiều thu âu sầu
Bao giờ ta lại gặp
nhau
Vườn xuân chim hót bài
ca muôn loài...
Trăm năm thế kỷ ngậm
ngùi
Ngàn thu lỗi hẹn nổi
trôi luân hồi
Bao giờ ai sẽ vì ai?
Trái tim đa cảm lệ rơi
mấy hàng!
Hồn vương cánh gió trập
trùng
Đoá hoa anh tặng cõi
lòng nào say?
Em ơi! chỉ có một người
Từng đêm trăn trở vắn
dài thở than
Đông tàn thì tuyết sẽ
tan
Lại còn băng giá để
xuân giận hờn?
Bài thơ kể lể nguồn
cơn
Lòng người thứ lữ trăm
ngàn đắng cay
Mến yêu anh mới lắm lời
Thư đi thư lại thư
hoài mãi thôi!
9.1.2011 Lu Hà
Mưa Hờn Gió Hận
cảm tác theo thơ Mai
Hoài Thu
Gịọt mưa thả lỏng
ngoài trời
Hững hờ rớt xuống cuộc
đời chua cay
Ngoắt ngoa cành trúc
lá bay
Hồn mây ngang trái lưu
đày đại dương
Vì sao lỗi chỉ tơ hồng
Hỏi trăng hỏi gió đêm
suông lạnh lùng
Canh tàn buồn quá thê
lương
Thương cho một sợi chỉ
hồng tơ vương
Anh đi trăm núi ngàn
phương
Có còn mang chút hương
lòng chưa tan
Ngoài kia sấm sét vô
can
Ầm ầm biển động sóng
tràn lô nhô
Bây giờ thuyền dạt nơi
đâu?
Có còn nhớ đến giọt sầu
chơi vơi
Mưa rơi hờn giận cho đời
Vườn hoa tan nát đất
trời cỏ cây
Nghĩ mình trăm nỗi đắng
cay
Nhân duyên tiền định
đêm dài mênh mông
21.11.2009 Lu Hà
Mưa Mãi Hoài Thu
Bâng khuâng thổn thức
quê nhà
Năm canh rầu rĩ lệ
nhoà mưa rơi
Hoài Thu lạnh lắm ai
ơi!
Cõi lòng muôn ngả đầy
vơi thương sầu
Gió đưa mây lạc về
đâu?
Hoài Thu thơ thẩn ngọn
sầu đìu hiu
Vấn vương dải luạ khăn
điều
Tình xưa ôm ấp liu
khiu tấm hài
Gió than nức nở canh dài
Giọt sầu lẽo đẽo lòng
ai chẳng buồn
Lắng nghe biển gọi chập
chờn
Đêm giông mưa bão
hoàng hôn não nùng
Chiều quê tan cõi
hương nồng
Gọi miền dĩ vãng cô
lòng vì ai?
Giọt sầu trăm nẻo canh
dài
Tình người viễn vọng
xót hoài hình quê
Mây mờ che bóng sao
khuê
Lấp bao mộng ước đam
mê trường tình
Cô đơn giưã chốn
thương mình
Sầu tư rêu mọc ngói
đình trần duyên
Bàng hoàng gịọt nước
mái hiên
Hoài Thu trăn trở như
điên tình người
Bao năm lữ khách cô vời
Đầm đià má lạnh mưa trời
thâu đêm!
11.7.2007 Lu Hà
Mưa Sầu Gió Bạc
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Mưa Chiều Tháng Sáu
Mưa về phố lạ chiều
giăng
Ngậm ngùi tháng sáu dở
dang lỡ làng
Hạt mưa rơi xuống bẽ
bàng
Nhớ thương em đếm ngỡ
ngàng mây bay...
Mưa sầu kỷ niệm còn
say
Bờ mi ướt đọng lệ cay
đôi hàng
Hồn cô lạnh lẽo bên
đàng
Vai gày thấm áo nhẹ
nhàng bước đi...
Mưa về tóc rối anh ơi!
Nhớ anh da diết một thời
đã qua...
Lang thang sáu nẻo ta
bà...
Trầm luân khổ ải mắt sầu
tương tư...
Nghẹn nghào nức nở gió
đưa
Nhịp mưa thánh thót
chân cầu năm xưa...
Mưa ơi! có biết lòng
ta
Sụt sùi nhỏ mãi mái đầu
phong sương...
Mưa tình từng giọt vấn
vương
Vỡ tan rơi xuống lòng
đường than ôi!
Mưa rơi... mưa lệ... tả
tơi!
Mưa nào có biết lòng
người khổ đau...!
10.2.2012 Lu Hà
Muà Thu Năm Ấy
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu:Nhớ Muà Thu Hà Nội
Nhớ năm ấy chiều thu
phố cổ
Nắng hanh vàng dải luạ
tơ vương
Hồ Gươm phủ khói hơi
sương
Chuông chuà thổn thức
dáng hồng thiết tha
Ta dạo bước trên cầu
Thê Húc
Hương đầu muà cốm giục
tình thơ
Bồi hồi sóng gợn nôn
nao
Lục bình xanh ngắt lẽ
nào lià xa...?
Nếu mai mốt gió thu biền
biệt
Chẳng quay về tha thiết
Hồ Tây
Hững hờ hoa súng còn
say
Bài ca tình tự vơi đầy
ánh trăng...?
Kià góc phố sầu thương
rêu phủ
Bụi thời gian mờ ảo
chiêm bao
Dương cầm thánh thót
ngẩn ngơ
Hoa rầu cỏ uá vẩn vơ sớm
chiều...
Chiều nắng nhạt tiếng
gà xáo xác
Nưả trăng tà lạc bước
năm xưa
Lá rơi ngập lối Thu
qua
Xôn xao kỷ niệm sầu
đưa tháng ngày
Người còn nhớ trời mây
Hà Nội
Quê hương mình bao nỗi
truân chiên
Đi xa anh nhé đứng
quên
Cội nguồn sông nước rồng
tiên tự hào
Ôi lịch sử cố đô một
thuở
Nam quốc sơn hà đế tự
cư
Đống Đa chôn xác quân
thù
Tinh kỳ rợp bóng chân
cầu Chương Dương.
3.11.2011 Lu Hà
Mưa Thu Thổn Thức
hoạ thơ Mai hoài Thu
Thu đến từng đêm thu lụi
tàn
Trăng thu lơ lửng mộng
sầu tan
Mang tình thiếu phụ hồn
xa nhớ
Trong cõi âm u phận lỡ
làng
Thánh thót giọt thu động
trái hiên
Lá thu rơi rụng dạ đau
phiền
Mỗi năm mỗi tuổi hồn
cô quạnh
Vương đầy thương xót nỗi
buồn riêng
Tôi vẫn ngồi đây đợi nắng
tàn
Lòng tôi tan nát tím
chiều hoang
Thương đau năm tháng sầu
bao phủ
Như đám mây bay lạc suối
ngàn
Anh đã đi rồi để lại
đây !
Muà thu lá rụng bóng
hao gầy
Trời thu quan tái mù
sương ảo
Và những đêm sao mộng
tủi đầy
Tôi vẫn thường hay lén
ngắm sao
Sợ ai thấy được dáng
tiêu hao
Mà từng đêm chết từng
đêm nhớ
Vương bóng hồn ai độ
thuở nào!
24.10.2009 Lu Hà
Mưa Tràn Lệ Rơi
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Làm Sao Cởi Trói ( Đường Thi )
Nhớ ai thì khổ vì ai
Ai nào có thấu trần ai
tủi sầu
Tương tư chất nặng
trong đầu
Lược gương biếng trải
uá màu cỏ cây
Đa tình bi lụy đắng
cay
Mộng mơ thơ thẩn vơi đầy
năm canh
Con chim nó hót trên
cành
Nhởn nhơ trêu ghẹo tiền
đình nỉ non
Bồng bềnh trôi nổi nguồn
cơn
Đầm đià gối vỗ môi son
má hồng
Nhạt nhoà năm sắc cầu
vồng
Làm sao cởi trói thoát
vòng kim cô
Phật đài giọt nước cam
lồ
Cúi đầu lạy mẹ sương mờ
khói tan
Ưu phiền giải thoát thế
gian
Mây đen bao phủ mưa
tràn lệ rơi!
11.2.2012 Lu Hà
Muà Xuân Lại Về
Mưa như dây bột trắng phau
Hàng cây thánh giá ngẩn ngơ giưã
trời
Thiên thần cũng thấy lẻ loi
Nhớ người tri kỷ ngậm ngùi thở
than
Ngâm mình bồn tắm chưá chan
Tai nghe nước chảy nỉ non nỗi niềm
Sờ tay thầm hỏi trái tim
Nghẹn ngào thổn thức im lìm xót xa
Bây giờ nàng ở nơi đâu?
Lòng ta vương vấn hồn đà vẩn vơ
Thương ai như cánh hoa đào
Mỗi năm mỗi tuổi sắc màu thời gian
Đông tàn cây mọc chồi non
Én chào bướm lượn muà xuân lại về!...
24.12.2010 Lu Hà
Mùi Hoa Vẫn Còn
Đêm thường mộng mị cũng
hay
Giấc mơ tiên cảnh trần
ai nào bằng
Ta hay mơ thấy gặp
nàng
Như loan gặp phượng
như rồng gặp mây
Đầm đià ân ái mấy khi
Trăng sao huyền ảo cỏ
cây êm đềm
Tiên cô ta khoá gọng
kìm
Hai tay ôm chặt nỗi niềm
chưá chan
Lâng lâng cảm giác mê
man
Làn da mềm mại toàn
thân dịu dàng
Âm ba vẳng khúc nghê
thường
Thướt tha yểu điệu
trăng rường ngẩn ngơ
Bỗng đâu lành lạnh gió
luà
Bàng hoàng tỉnh giấc
mùi hoa vẫn còn
Quen đường mơ mấy đêm
tròn
Đào nguyên dẫn lối
trào tuôn bồi hồi
Ngán sao cõi tục duyên
trời
Ông Tơ bà Nguyệt nổi
trôi mấy hồi!
2.1.2011 Lu Hà
Muôn Vàn Nhớ Nhung
Hồn anh vương vấn bên
em
Bóng hình xao xuyến nỗi
niềm vàng anh
Em ơi! hãy nhận tâm
tình
Liú lo chim hót trên
cành chiều thu
Hoàng hôn buồn bã gieo
sầu
Đêm Đông lại đến ngẩn
ngơ mộng vàng
Theo nhau đeo đuổi
canh trường
Tâm linh giao cảm theo
dòng tương tư
Gió đưa nhành trúc la
đà
Thông reo liễu rủ chân
cầu lá bay
Gặp em bến nước chân
mây
Hơi sương còn đọng
hàng mi nhạt nhoà
Em tôi môi thắm chỉ
đào
Suối thơ róc rách ven
bờ thở than
Rượu đào tình tự ái ân
Hải đường lả ngọn đông
lân héo tàn
Ngậm ngùi trăng khuất
non ngàn
Giật mình tỉnh giấc
muôn vàn nhớ nhung!
4.1.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen