Hãy Nói Đi Em
Đợi mãi em hoài em gái
ơi!
Noel lưỡng lự chẳng
nên lời
Lòng anh hừng hực như
than đốt
Rơm củi lò hương đã
bén rồi...
Đừng trách tơ duyên phận
hẩm hiu
Nưả đời lận đận vẫn
đòi yêu
Thương em vương vấn dư
dòng lệ
Thổn thức năm canh một
dáng Kiều
Anh sẽ tìm em bên suối
thơ
Mặn mà êm ái trái hoa
mơ
Hồng nhan tri kỷ cùng
năm tháng
San sẽ cho nhau cả bốn
muà...
Hãy nói đi em bởi cớ
sao ?
Bâng khuâng tư lự nỗi
âu sầu
Bao điều như thế ô hay
thật
E thẹn nên em muốn giả
đò...?
Chuyện chỉ đôi ta biết
thế thôi
Mà sao lại sợ thế gian
cười
Thị phi khó tránh đời
dung tục
Hãy nói đi em chỉ một
lời!
24.12.2010 Lu Hà
Hết Vơi Lại Đầy
Chập chờn mặt nước như
mơ
Nhớ em da diết làm sao
bây giờ?
Xa xa lá rụng sương mờ
Nhớ chiều nhớ sáng vẩn
vơ tối ngày
Muà Đông tuyết rụng
đêm dài
Mây đen ảm đạm kêu trời
gọi mưa
Canh khuya lạnh lẽo
như tờ
Thông reo song cưả gió
ca ven hồ
Hồn ai lững thững bên
bờ
Ngẩn ngơ mặt nước bơ
phờ xa xôi!
Cầu trời mưa mãi không
thôi
Lòng tôi chan chưá hết
vơi lại đầy
Tình như bao lớp sóng
dồi
Yêu con suối nhỏ
thương đồi bồng lai
Trong thư nhắn nhủ đôi
lời
Tâm hồn an lạc dẻo dai
tinh thần
Tình anh đâu nỗi uá
tàn
Thần thơ đi vắng muà
xuân ngậm ngùi...
Nhớ anh em cũng bồi hồi
Gửi lời thương nhớ cho
đời anh vui!
9.1.2011 Lu Hà
Hoa Đừng Chớ Quên
hoạ theo ý và vần,
"Thôi Thì Xin Hẹn Kiếp Sau"cuả Mai Hoài Thu
Phong lan héo uá mà buồn
Tình thu man mác bồn
chồn gió mây
Hồn còn thoang thoảng
đâu đây
Ru trong giấc mộng chuỗi
ngày mỏng manh
Tình như mộng đẹp
trong tranh
Sáng ra tỉnh dậy gạt
nhanh lệ sầu
Phận mình chẳng biết
đi đâu
Thu tàn vàng võ mà đau
nỗi lòng
Cánh hoa e thẹn bẽ
bàng
Bởi ai chểnh mảnh dở
dang lỡ làng
Gặp nhau ở trốn thiên
đàng
Hay nơi hạ giới hoa đừng
chớ quên!
19.10.2011 Lu Hà
Hoa Mười Giờ
Mười Giờ nở giưã lúc
trưa
Lòng tôi nở giưã ước
mơ thế trần
Em yêu như ánh trăng
ngàn
Cho tôi mơ mộng muôn
vàn gió sương
Bồi hồi sóng nước
trùng dương
Bầu trời viễn vọng
đăng quang sáng ngày
Em đi như ánh sao mai
Lẻ loi hưu hắt giưã đời
hừng Đông
Mênh mông biển cả vô
cùng
Trăng ngàn vụt tắt lạnh
lùng sao mai
Em ơi, sao chẳng vui vầy
Cánh hoa rạo rực
thương người đắm say?
Trân thành bày tỏ cùng
ai?
Giưã trưa hoa nở lòng tôi
héo tàn...
Kết giao hai nước Tấn
Tần
Cho hoa lại nở ngại ngần
chi em?
Con người sinh ở dân
gian
Trái tim non nớt tâm hồn
bay cao
Mảnh mai như cánh hoa
sầu
Ban mai chờ nắng mười
giờ nhả hương...
Chú thích: Loại hoa
này cánh mỏng như hoa Tigôn và nở khoảng lúc mười giờ trưa
15.12.2010 Lu Hà
Hoài Thu Tất Bật
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Hồ Dễ Thảnh Thơi
Thơ thẩn Hoài Thu dạo
cảnh chơi
Hoàng hôn buông phủ tiếng
thơ mời
Sầu tư vương vấn hoài
xuân nở
Mộng tưởng đâu còn bụi
phấn hơi
Đất khách quê người
coi tất bật
Trời mây cố quốc cảnh
xa lơi
Quanh năm xuôi ngược
bèo hoa nổi
Mấy chục năm rồi chẳng
nghỉ ngơi.
15.7.2009 Lu Hà
Hoài Thu Thu Hoài
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Hồn về theo gió thu
bay
Mang theo hoài niệm mơ
say tủi sầu
Ngoài thềm lá rụng lao
xao
Sương rơi ngọn cỏ như
trào thương đau
Bàng hoàng những lúc
bên nhau
Bụi xa in dấu nhịp cầu
gót chân
Anh đi lạnh bóng trăng
rằm
Em bên cưả sổ cô đơn nỗi
lòng
Anh đi trong gió ngàn
phương
Có còn nghĩ đến phòng
không em buồn
Thu về bóng rủ hoàng
hôn
Hai hàng dương liễu tủi
hờn trăng thu
Trách sao trăng gió hững
hờ
Xa xa một giải ngân hà
còn yêu
Thuyền tình giưã sóng
biển dâu
Lênh đênh lồng lộng
say màu tơ vương
Xa nhau trăm nhớ ngàn
thương
Ngoài kia gió thổi
khói sương nhạt nhoà
Hồn về theo gió mây xa
Bao nhiêu kỷ niệm hoài
thu thu hoài
29.11.2009 Lu Hà
Hoàng Hôn U Sầu
Tuyết dày như một thảm nhung
Tôi đi trên đám bụi hồng thời gian
Nỗi niềm tâm sự miên man
Muà Đông lạnh lẽo thu tàn vấn
vương
Thương người lữ khách tha hương
Mấy ai tri kỷ má hồng phôi phai
Cô đơn buồn bã ngậm ngùi
Vần thơ tao ngộ ai người hiểu cho
Lòng tôi như nắm tơ vò
Ngổn ngang trăm sự ước mơ luân hồi
Phong trần dầu dãi mưa rơi
Trán nhăn tư lự nhớ người trần ai
Em tôi tóc xoã ngang vai
Hạt châu lã chã canh dài xót xa
Bao giờ ta được gặp nhau
Ngưu Lang Chức Nữ chân cầu nỉ non
Bóng tà thêm gợi cơn buồn
Tuyết rơi tầm tã hoàng hôn u sầu!
19.12.2010 Lu Hà
Hội Ngộ Tâm Linh
Mấy khi gặp kẻ si tình
Cùng thuyền cùng hội năm canh nghẹn
ngào
Lạc vào cõi mộng chiêm bao
Nỗi niềm thổn thức dạt dào biển
Đông
Lênh đênh sóng gió bão bùng
Thuyền ai nghiêng ngả má hồng xôn
xao
Mấy muà Xuân lại Thu qua
Hoa tàn lá rụng sầu tư cõi lòng
Sông Tương nước chảy xuôi dòng
Bến bờ sinh tử dở dang lỡ làng
Thuyền tình lay động gió băng
Mà sao nàng vẫn dửng dưng thế này?
Mưu sinh chật vật tháng ngày
Mưa dầu nắng dãi sương rơi não
nùng!
Tâm linh hội ngộ vấn vương
Hồn thơ lãng đãng trăng vàng nỉ
non
Cõi tiên diù dặt ái ân
Sáng ra tỉnh mộng thở than vắn
dài!
28.12.2010 Lu Hà
Hỏi Thăm
Hoài thu ơi hỡi hoài
thu
Ngẩn ngơ sớm tối bên bờ
thời gian
Chiều tà lả ngọn đông
lân
Nỗi lòng cố quốc khi gần
khi xa
Cúc tàn phượng lại nở
hoa
Đông qua hè tới hồn
thu vẫn sầu
Nhớ thu thì biết làm
sao?
Trời xanh thăm thẳm bơ
vơ lá vàng!
Lá vàng vương vấn vì
thương
Vẫn rơi về cội vô thường
người ơi!
Phù du bao kiếp nổi
trôi
Sát na một khắc duyên
trời một gang!
15.1.2011 Lu Hà
Hồn Em Lại Về
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Em Đã Đi Rồi
Từ đâu trận gió cánh
hoa tàn
Thương xót cho đời
xuân vỡ tan
Em bước ra đi từ buổi ấy
Lòng còn nuối tiếc nưả
chừng xuân…
Tan nát lòng anh em mến
yêu
Mảnh mai xác pháo bước
liêu xiêu
Ngây thơ đắm đuối tình
trăng mộng
Mái tóc hương bay những
buổi chiều….
Gả bán nên em phải lấy
chồng
Thuyền hoa hai họ tiễn
sang ngang
Trái duyên cưỡng ép buồn
không nói
Anh khóc theo em đến cổng
làng
Em phải đi rồi sang xứ
Đài
Thương thân con gái nặng
đè vai
Chú chồng họ mạc nhà
bên ấy
Áp bức em tôi khổ thế
này…
Luá chín quê ta rộn
cánh đồng
Được muà gặt hái cũng
vưà xong
Nghe tin em đã lià
dương thế
Anh khóc thâu canh phận
phũ phàng
Họ đã hành em biệt cõi
đời
Ngọn roi đòn đánh
giáng tơi bời
Ngã chồng phụ bạc loài
lang sói
Oán hận trào dâng lệ
máu rơi
Thu đến em về theo lá
vàng
Nỉ non than vãn giưã
chiều hoang
Nấm mồ ghẻ lạnh không
hương khói
Anh nhớ thương em phận
lỡ làng…
11.10.2009 Lu Hà
Hồn Lạc Sông Trăng
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Lạc loài
Trời lảo đảo sương rơi
thỏ lặn
Lá thu bay lạnh lẽo buồng
che
Gối chăn xô lệch tình
điên dại
Mơ chốn rừng hoang cảnh
giác tê
Trong mộng ảo hồn về bến
nước
Gặp người xưa lã chã đầy
vơi
Ái ân duyên nợ thành
oan trái
Mệnh bạc hồng nhan thiếu
phụ rồi...
Bỗng thánh thót canh
gà chợt sáng
Hồn bơ vơ lập cập hàm
răng
Người đi biền biệt
không quay lại
Khóc giải Ngân Hà lạc
sóng trăng...
15.10.2011 Lu Hà
Hồn Ở Trong Tim
Bấy lâu tôi thả tâm hồn
Vào trong lồng kín ái ân cuả nàng
Trái tim nhuộm đỏ máu hồng
Hồn tôi say đắm vấn vương ngại
ngùng
Bao đêm trằn trọc nhớ thương
Ô hay, tôi đã phải lòng nàng sao?
Đúng rồi, như giấc chiêm bao
Tâm hồn nàng cũng dạt dào như tôi
Trái tim rung động bồi hồi
Hồn còn thổn thức chân người xa
xôi
Nàng là con gái nhà trời
Còn tôi con cái nhà người thường
dân
Không gian cách trở muôn vàn
Trăng sao vằng vặc sông Ngân não
nùng
Thuyền tình giưã chốn mênh mông
Xa xăm dặm thẳm bốn phương đất trời
Dương buồm tìm khắp mọi nơi
Trái tim dấu kín sáng soi tâm hồn
Nàng về thổn thức nguồn cơn
Nàng đi tôi lại u buồn không nguôi
Tôi còn ở cõi trần ai
Làm thơ trả nợ cho đời mà thôi
Hồn nàng ở mãi trong tôi
Trái tim tôi vẫn bồi hồi vì thơ!
5.1.2011 Lu Hà
Hồn Theo Mây gió
cảm tác thơ Tuyền Linh
tặng Mai Hoài Thu
Hồn ta phiêu lãng
trong mây
Cưỡi trên lưng gió
phương trời lạ xa
Tìm nàng ở chốn nơi
nao
Năm canh huyền ảo giấc
mơ ta bà
Ngẩn ngơ vào cõi chiêm
bao
Như con bướm trắng la
đà chiều thu
Trang Sinh lạc lối vườn
đào
Duyên thiên định mệnh
giăng tơ đợi chờ
Lòng ta như giọt mưa
chiều
Ngoài hiên thánh thót
còn chờ hoàng hôn
Đêm thu vằng vặc trăng
ngàn
Mênh mông hiu quạnh nỗi
niềm vì ai?
Nỗi buồn theo sóng ra
khơi
Mưa sa gió táp nổi
trôi luân hồi
Ôi thôi thuyền vỡ tan
rồi
Chuyến đò duyên phận
bao người lạc nhau
23.11.2009 Lu Hà
Hồn Theo Suối Lệ
Hồn theo suối lệ chảy
xuôi
Thơ tan trong nước buồn
trôi mãi hoài
Mưa trời lã chã tuôn
rơi
Thơ còn than thở ngậm
ngùi khổ đau
Trần gian bao cảnh âu
sầu
Mây trời bảng lảng chiều
thu u hoài
Thơ còn thắm nưã hay
thôi
Nhớ nàng tôi cứ bồi hồi
vì thơ
Con cò bay lả bay la
Ngậm vành lá thắm bay
qua cổng trời
Nàng buồn ở cuối chân
mây
Chim thương thả lá đến
nơi nàng ngồi
Sông Hà bao lớp sóng dồi
Nàng còn dệt tấm thảm
mây trên trời
Đọc thơ nàng lại khóc
rồi
Nhớ người dương thế lệ
rơi mấy hàng
Thương nhau đến thế là
cùng
Bao la dặm thảm trùng
dương não nùng
Nàng là tâm cảm trong
lòng
Hồn thơ tôi cứ vấn
vương cùng nàng
Cho dù cung điệu dở
dang
Nỉ non nức nở canh trường
một thôi
Chư Tiên rơi lệ sụt
sùi
Huống chi hạ giới muôn
loài sầu bi?
Trải qua bao kiếp luân
hồi
Cho tôi được gặp lại
người tôi yêu?
5.1.2011 Lu Hà
Hồn Trăng Mây Khói
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Tình Điên
Ai đem giải lụa vương
thềm
Ngỡ ngàng cho bóng
trăng mềm lạnh run
Hương thu thoang thoảng
than cùng
Mây xa sao lạ côn
trùng khóc xa….
Dặm đường thăm thẳm
mưa sa
Về đây hiu quạnh cho
ta xót mình
Bao năm buồn bã thân
hình
Hoa tàn lá rụng thương
tình thu say
Đêm khuya xoã tóc ô
hay
Lơ thơ sợi bạc sầu cay
tuổi vàng…
Còn đâu mộng đẹp huy
hoàng
Thời gian chở chuyến
xe tang ưu phiền
Oan khiên một kiếp
dương trần
Vì ai một nỗi đêm điên
nặng nề
Oán hờn đeo đuổi si mê
Trăng sầu gió thổi tứ
bề sao quanh
Duyên tình nặng mái đầu
xanh
Bóng hình theo khói
hương hành trần tâm
Năm qua tháng lại thu
trầm
Lẻ loi trăng giải âm
thầm ... tình điên...
19.9.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen