Sụt Sùi Nguồn Cơn
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Ngậm Ngùi
Nưả đêm gió lạnh uà
khe cưả
Lòng bộn bề chan chưá
nhớ thương
Ngổn ngang trăm nổi vấn
vương
Hồn theo mây gió cố
hương đợi chờ...
Tình viễn vọng giăng
tơ chỉ thắm
Tháng năm trường ảm đạm
trăng tàn
Hỏi ai sau dãy non
ngàn
Bao muà hoa nở tuổi
xuân héo mòn...
Hồn thơ gọi vết son in
dấu
Nỗi nhớ nhung cổ độ
nôn nao
Đêm hè tơ liễu xôn xao
Vầng trăng một nưả lẽ
nào quạnh hiu?
Đưa tay hứng giọt mưa
sầu cảm
Một mình ta môi thắm
cho ai
Vách tường chiếc bóng
ngậm ngùi
Bơ vơ lạc lõng sụt sùi
nguồn cơn...!
29.10.2011 Lu Hà
Tà Tà Vầng Dương
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Em Đến Thăm Anh Một Buổi Chiều
Chiều nào Thu đến thăm
anh
Liêu xiêu bóng đổ trời
xanh nắng vàng
Tóc buông liễu rủ ngỡ
ngàng
Gió mơn man thổi lâng
lâng má hồng
Hỏi rằng: Anh có nhớ
không?
Mà nghe thổn thức tiếng
lòng mênh mông
Tình xa như đảo hồng
hoang
Lênh đênh biển cả bốn
phương đất trời...
Trập trùng giưã sóng
biển khơi
Anh ru em ngủ bồi hồi
thiên thai
Ôm em suốt cả canh dài
Hương thơm ngào ngạt
trần ai êm đềm
Ngủ đi tan hết nỗi niềm
Cho đời bớt khổ bóng
chìm chiêm bao
Hồn anh quyện lẫn
trong mơ
Hoà vào chăn gối ngọt
ngào bâng khuâng
Không gian chững lại
khẽ khàng
Hàng hiên tí tách nhẹ
nhàng gió mưa
Ngẩn ngơ đã mấy canh
gà
Giật mình tỉnh giấc tà
tà vầng dương.
5.11.2011 Lu Hà
Tâm Sự Người Thơ
Tâm sự người thơ lệ ưá
trào
Thương ai vò võ một đời
hoa
Bao muà thu đến trăng
tròn khuyết
Tình ái chôn vùi đắm
biển sâu!
Nàng vẫn nặng lòng chiếc
bóng côi
Thời gian lặng lẽ phũ
phàng trôi
Tình người nhân thế đầy
gian dối
Giấc mộng tàn canh tấm
tức hoài...
Đáng mặt anh hào có mấy
ai?
Cùng ai san sẽ nghiã đầy
vơi
Đêm trăng huyền ảo hồn
thơ gọi
Để chị Hằng Nga thức
giấc cười...
Ai biết lòng ai như
đoá hoa
Hương thơm xào xạc suốt
canh khuya
Bướm chim ngây ngất hồn
thu thảo
Bột hải triều dâng
sóng nước trào!
Thôi nhé đừng than nuối
tiếc đời
Cung đàn réo rắt gió
mây bay
Bá Nha gảy khúc tình
nhân thế
Thao thức kià ai Chung
Tử Kỳ!
Ai vẫn đem lòng ngưỡng
mộ ai
Mà sao ai vẫn chẳng
nên lời
Ngóng trông như đợi
người trong mộng
Tỉnh dậy bâng khuâng
luống ngậm ngùi!
25.12.2010 Lu Hà
Tâm Sự Với Thu
Phải chăng Thu có chuyện
buồn
Nên em không muốn nỉ
non giãi bày
Đêm khuya lòng dạ bùi
ngùi
Ngẩn ngơ trong cõi đi
về người ơi!
Luôn hồi sinh tử chia
ly
Bọt bèo trôi nổi anh
ơi! có buồn?
Anh như một áng mây
ngàn
Thoảng qua trăng gió
muôn vàn vấn vương...!
Để rồi lạnh lẽo trăng
suông
Tìm đâu ra chốn thiên
đàng trần gian
Lòng Thu cay đắng trăm
phần
Đâu như anh tưởng giản
đơn bình thường
Anh đừng xao động bâng
khuâng
Sông tương bên đục bên
trong xuôi giòng
Biết sao trong cõi vô
thường
Anh đừng bận bịu cho
lòng em đau
Đông tàn xuân chớm hoa
đào
Tốn công vô ích mầm
hoa chưa xoè
Cánh hoa u uất trăm bề
Nên chưa chiụ nở anh
ơi! chớ buồn?
Gõ đi gõ lại bần thần
Vẩn vơ thi sĩ cù lần
làm thơ
Lúc này trời lạnh hắt
hiu
Mình em phải chịu biết
bao ưu phiền
Thôi đi hãy để Thu yên
Lòng Thu đang rối em
xin anh nhiều
Anh chờ mong đợi bến
yêu
Thuyền em không lái bến
bờ nào đây?
Lênh đênh sóng vỗ dập
vùi
Bao nhiêu u uất biển
khơi rì rào
Lòng sao bề bộn nôn
nao...
Máy tính bị nhiễu bật
ra bật vào
Mong sao đừng hết hơi
thơ
Hay tay anh chắp xin
chờ trăng lên
Ngoài trời ảm đạm như
rên
Thôi đành chịu vậy
không nên quấy rầy
Vì sao lại có sự này?
Giận anh hay có vui vầy
riêng tư...?
Chúc Thu bớt nỗi ư tư
Quyên đi bao nỗi đớn
đau sự đời
Bàn tay ngón ngắn ngón
dài
Trần ai lắm chuyện
muôn người Thu ơi!
Làm sao tránh được ý
trời
Lòng riêng chưa động ý
người trung nhân?
Trải bao cay đắng
phong trần
Dối gian lường gạt
muôn vàn đớn đau
Dám đâu mà lại thiết
tha
Nhân tình thế thái biết
đâu mà lần...
Trăng khuya lạc lõng
trên ngàn
Biển người vô tận lúc
gần lúc xa
Lòng Thu trăm mối tơ
vò
Năm canh rầu rĩ sớm
trưa âu sầu
Nuôi con gánh nặng
trên đầu
Tình thâm mẫu tử má
đào phôi phai
Anh ơi ! Giọt lệ đầy
vơi
Ngoài hiên thánh thót
sương rơi canh tàn
Tỉ tê non nỉ ái ân
Trùng dương thăm thẳm
lại còn nhớ em?
Mộng hồn thơ thẩn im
lìm
Chẳng ôm chắng ấp trái
tim thêm sầu
Mênh mông trí tưởng vô
bờ
Giác quan thức dậy xôn
xao đợi chờ...
Gần xa ảo vọng hư vô
Giơ tay quờ quặng bóng
mờ mờ xa...
Thở dài não nuột canh
khuya
Tâm linh vời vợi bên cầu
tìm nhau
Lá rơi xào xạc bơ phờ
Nước trôi hờ hững lững
lờ về đâu...?
Ôm nhau sưởi ấm cho
nhau
Sẻ san thống khổ nỗi
đau thế trần
Hỏi han chăm chút ân cần
Nụ hôn lạnh ngắt tấm
thân u hoài
Chỉ là sinh khí anh
ơi!
Không xương không thịt
ngậm ngùi xót xa
Mênh mông sóng nước xô
bờ
Bồng bềnh hoang đảo âm
u rợn rùng
Gặp nhau giưã chốn
muôn trùng
Hải âu tung cánh hãi
hùng biển khơi
Thuyền tình chấp chới
chơi vơi
Có anh cầm lái cho đời
Thu vui...?
Ngại ngùng ngần ngại
làm chi?
Mấy khi tri kỷ giưã đời
gặp nhau
Tử Kỳ cùng với Bá Nha
Phượng cầu Tư Mã má
đào ngẩn ngơ
Anh xin từ tạ trước
sau
Tri âm tri kỷ tình thơ
suốt đời
Thông minh vốn sẵn
tính trời
Con nhà gia thế mấy đời
phỉ phong
Hai ta cùng bậc cùng
hàng
Tâm hồn trí tuệ như
giòng biển xanh
Miên man anh viết thơ
tình
Thiên thần cũng phải
hiển linh bồi hồi
Sao em chẳng nói đôi lời?
Để anh sầu khổ viết
hoài mãi thôi
Thu ơi! Anh khổ lắm rồi
Nỉ non than vãn giưã
trời mưa rơi
Toàn thân ướt đẩm bốc
hơi
Áo quần sũng nước dưới
trời mưa tuôn!
25.1.2011 Lu Hà
Tân Mão Đến Rồi
Hồn thơ tôi đã cháy rồi
Tro than vướng bụi mây
trời cuốn trôi
Sông Tương tầm tã mưa
rơi
Hạt châu lã chã lòng
người vấn vương
Thuyền ai giưã chốn
mênh mông
Cuồng phong dữ dội bốn
phương não nùng
Trải qua muôn dặm đoạn
trường
Mà sao sông vẫn dửng
dưng hững hờ?
Quan san trăm nẻo sơn
hà
Hỏi người thục nữ bây
giờ ra sao?
Bọt bèo bao kiếp phù
du
Hữu duyên tương ngộ bắc
cầu mà qua
Dù cho biển rộng sông
sâu
Trèo đèo lội suối ngẩn
ngơ má đào
Chong đèn muá bút khai
hoa
Bên song cưả sổ dật dờ
meo meo!
Năm Dần một thoáng hết
vèo
Ngán con hổ độc còng
queo một mình!
28.12.2010 Lu Hà
Tạo Hoá Bao Đời
Chẳng hiểu làm sao anh
thấy lo
Nỗi buồn thăm thẳm gưỉ
trăng sao
Bao nhiêu tâm sự còn
lưu luyến
Không lẽ sao đành đắm
biển sâu?
Em ở phương trời có thấu
không?
Trùng dương dặm thẳm
ngóng mây trông
Mênh mông trắng xoá đầy
hoa tuyết
Bão tố trong lòng ai vấn
vương....
Em vẫn lặng yên chẳng
nói gì
Nỗi buồn tầm tã áng
mây trôi
Hay lòng em cũng đang
xao động?
Một khoảng trời riêng
mây gió bay...
Lất phất mưa lòng rên
rỉ rơi!
Mưa càng nặng hạt đoá
hoa tươi
Nưả không nưả muốn
càng thêm khổ
Tạo hoá bao đời em có
hay?
Em hãy vui tươi khỏi bận
lòng
Thuyền theo sóng nước
gió lâng lâng
Men say cuồng nộ buồm
no gió
Biển động triều dâng
em mến thương!
14.12.2010 Lu Hà
Tha Hương Đất Người
Lần theo lối sỏi triền
miên
Tha hương em gái lạc
miền xa xôi
Mênh mông dặm thẳm
trùng khơi
Hồn bay theo gió khắp
nơi dò tìm
Nỗi niềm nghèn nghẹn
trong tim
Cung đàn ai oán im lìm
xót xa
Lang thang khắp chốn
sơn hà
Giưã tầng mây gió
hoang vu đất trời
Thương cho cánh nhạn
ngậm ngùi
Đồng không hiu quạnh
mưa rơi não nề
Ầm ầm bão tuyết bốn bề
Tai nghe gió thổi bồi
hồi hàng hiên
Suy tư vốn dĩ thói
quen
Chiêm bao mộng tưởng
ưu phiền trần ai
Tâm viên tứ mã nan
truy
Dặm đường thiên lý đêm
dài mưa rơi!
Thở than buồn bã lẻ
loi
Hồng nhan tri kỷ niềm
vui tháng ngày
Mấy ai đúc sẵn tính trời
Trái tim đa cảm bồi hồi
gió sương
Thuyền quyên thục nữ
não nùng
Anh hào bi lụy tha
hương đất người!
18.12.2010 Lu Hà
Thầm Thì Anh Gọi Trong
Mưa
hoạ thơ theo trí tưởng
cuả Mai Hoài Thu
Hiu hiu làn gió thoảng
qua
Mây chiều lãng đãng giọt
sầu bên tai
Mờ mờ sương ảo ngàn
khơi
Nghe như sóng vỗ bên đời
trầm luân
Tiếng cười trong trẻo
vang ngân
Bóng người xưa gọi vạn
lần yêu thương
Vụng về bao nỗi vấn
vương
Làn môi khép mở má hồng
phôi phai
Anh về tìm lại một thời
Nỗi buồn chai sạn nổi trôi
luân hồi
Mười hai năm đã qua rồi
Trăng sao dẫn lối đường
đi nẻo về
Phong trần dặm nẻo sơn
khê
Đọc thơ mà khóc não nề
trần duyên
Tình em biển động sóng
tràn
Sợi dây nghiệt ngã mây
vần gió bay
Ông trời có cảm đắng
cay
Má hồng bạc mệnh đoạ đầy
mãi sao?
Đời em mất mát quá nhiều
Đèn khuya một bóng sớm
chiều khổ đau
Năm qua tháng lại bao
muà
Trả vay, vay trả bơ phờ
héo hon
Hoàng hôn rỏ giọt
sương tàn
Nỗi buồn hư thực biết
lần sao đây
Yêu người ân ái đắm
say
Si mê cuồng dại bồi hồi
lệ rơi
Đợi chờ khắc khoải đầy
vơi
Ngán thay mà thấy cuộc
đời phù du
Hợp tan rồi lại xa lià
Thương thân chiếc bóng
sớm chiều cô đơn
Mơ màng ôm gối thở
than
Đêm đêm chỉ thấy tối
đen mịt mù
Mảnh hồn ngơ ngác bơ
vơ
Hàng hiên xao xác rì
rào rào lá bay
Tiếng ai trong gió mây
trời
Muộn màng nỗi nhớ thầm
thì mưa rơi !
22.2.2010 Lu Hà
Thần Y Dược Nữ
cảm tác từ bài tứ cú
cuả Mai Hoài Thu: Thuốc Nào Là Thuốc Mát Tay
Anh đã đọc những lời
êm ái
Cuả một người em gái
trời Tây
Thương anh bên ấy hao
gầy
Làm sao nhắn nhủ đắm
say bội phần
Súng lỡ nổ toàn thân
ngã đổ
Để chị nhà khó chịu
ghen tuông
Thuốc nào chưã được
yêu đương
Tương tư sầu cảm má hồng
nôn nao
Lâu không gọi biết bao
nhung nhớ
Bước liêu xiêu khóc
gió buồn mây
Đa đoan để lụy từng
giây
Xót xa vương vấn vạ
lây có ngày
Hãy tìm thuốc thật hay
ai đó
Bằng vần thơ thấm thiá
tình đời
Vô cảm tâm bệnh rã rời
Mát tay em bán ai người
mua đây....?
9.1.2012 Lu Hà
Tháng Chạp Thuyền Mơ
Mai Hoài Thu và Lu Hà
Mưa Tháng Chạp
Nửa đêm tháng chạp mưa
về,
Thương cha, nhớ mẹ não
nề tấm thân.
Nắng mưa - Mưa nắng
xoay vần,
Bồi hồi xót dạ, tần ngần
nhớ quê.
Nước non nặng một lời
thề *
Xa quê, ai chẳng mong
về cố hương!
Vài dòng gởi bạn thân
thương,
Đừng quên Đất Tổ trên
đường lưu vong.
Thế gian Có Có, Không
Không,
Thương đời khổ luỵ, mở
lòng từ bi...
Xuân xưa, quê mẹ, nhớ
khi,
Nửa đêm đón Tết, dầm dề
mưa tuôn.
Ngày Xuân nhớ Huế mưa
phùn,
Dẳng dai - Dai dẳng -
Não nùng buồn thêm.
Mưa đêm nặng hạt bên
thềm,
Tình cô gái Huế môi mềm
níu chân.
Đêm đêm nằm nhớ cố
nhân,
Nhớ chi, nhớ lạ mần
răng ngủ chừ!
Mưa đêm tăm tối mịt
mù,
Tìm anh, em biết bây
chừ tìm mô?
Thề Non Nước - Tản Đà
Thề Non Nước - Tản Đà
San Jose, 12/30/2007
Mai Hoài Thu
Bến Đợi Thuyền Mơ
Anh đang ở bến sông mơ
Đợi thuyền em đến con
đò tình quê
Kiệu hồng rước đón em về
Kiệu hồng rước đón em về
Phu thê kết bái đề huề
vầng trăng
Tổ tiên họ mạc hai
hàng
Một hai cùng bái thiếp
chàng ngẩn ngơ
Buồn chi tháng chạp
mưa rào
Từ đường cha mẹ ngọt
ngào thiết tha
Áo dài màu trắng cô
dâu
Nhiễu điều khăn gấm mái đầu xanh xanh
Cầu vồng ngũ sắc vờn quanh
Nghê thường điệu vũ thắm cành phù dung
Nhiễu điều khăn gấm mái đầu xanh xanh
Cầu vồng ngũ sắc vờn quanh
Nghê thường điệu vũ thắm cành phù dung
Yến oanh thỏ thẻ nhẹ
nhàng
Rèm buông trướng phủ lâng lâng má hồng
Rèm buông trướng phủ lâng lâng má hồng
Long lanh kià chiếc đền
lồng
In hình hai bóng quấn chồng lên nhau
In hình hai bóng quấn chồng lên nhau
Say xưa êm ái mặn mà
Nghìn năm có biết Thu Hà hay không?
Nghìn năm có biết Thu Hà hay không?
Mưa rơi tầm tã hàng
thông
Cố đô Thành Huế sông Hương sóng cồn
Cố đô Thành Huế sông Hương sóng cồn
Trong mơ nào thấy nỗi
buồn
Như thơ em viết lệ tuôn má đào?
10.1.2012 Lu Hà
Như thơ em viết lệ tuôn má đào?
10.1.2012 Lu Hà
Thao Thức
Nưả đêm thao thức miên
man
Như con cò trắng băng
ngàn vượt sông
Bay qua biển cả trùng
dương
Tìm nơi cung điện
thiên đường ái ân
Lạc vào cưả động chân
nhân
Mấy tầng nhũ đá mây vần
hào quang
Lần theo lạch nước bờ
thông
Trăng thu vằng vặc sáp
hồng trào tuôn
Nhũ nương bồng đảo mái
son
Lừ đừ cá lội suối ngàn
trong veo
Chênh vênh sóng vỗ dật
dờ
Men say cuồng nhiệt ngẩn
ngơ má đào
Ôm nàng chẳng trọn giấc
mơ
Phỉ nguyền ước hẹn
ngàn thu mong chờ
Tơ duyên từ bởi kiếp
nào
Cung đàn tiếng sáo hồn
thơ gọi về
Canh trường dặm nẻo
sơn khê
Quê hương ảo não ê chề
lòng ta
Thân cò giưã chốn bao
la
Ái hà bể khổ sầu tư
giưã đời...
14.12.2010 Lu Hà
Theo Dòng Tương Tư
Hôm nay là ngày ba mươi
Ngày mai ba mốt hết rồi một năm
Mà sao tôi vẫn âm thầm
Nhớ ai da diết tình thâm não nề
Hàng thông ủ rũ dầm dề
Rì rào tuyết rụng bốn bề xôn xao
Dòng xe tấp nập nôn nao
Ngã ba tắc nghẽn ngẩn ngơ cá vàng
Muá may mấy chú chỉ đường
Đông Tây Nam Bắc rõ ràng công an
Ngán trông quang cảnh thêm buồn
Lòng tôi man mát ngút ngàn thiên
thu
Ngậm ngùi viết mấy vần thơ
Gửi người con gái bên bờ đại dương
Bao la kià áng mây hồng
Lững lờ buồn bã theo dòng tương
tư!
30.12.2010 Lu Hà
Thầm Thì Anh Gọi Trong
Mưa
Viết tặng theo tâm tư Mai Hoài Thu
Hiu hiu làn gió thoảng
qua
Mây chiều lãng đãng giọt
sầu bên tai
Mờ mờ sương ảo ngàn
khơi
Nghe như sóng vỗ bên đời
trầm luân
Tiếng cười trong trẻo
vang ngân
Bóng người xưa gọi vạn
lần yêu thương
Vụng về bao nỗi vấn
vương
Làn môi khép mở má hồng
phôi phai
Anh về tìm lại một thời
Nỗi buồn chai sạn nổi
trôi luân hồi
Mười hai năm đã qua rồi
Trăng sao dẫn lối đường
đi nẻo về
Phong trần dặm nẻo sơn
khê
Đọc thơ mà khóc não nề
trần gian
Tình em biển động sóng
tràn
Sợi dây nghiệt ngã mây
vần gió bay
Ông trời chẳng thấy đắng
cay
Má hồng bạc mệnh đoạ đầy
bao nhiêu
Đời em mất mát quá nhiều
Đèn khuya một bóng sớm
chiều khổ đau
Năm qua tháng lại bao
muà
Trả vay, vay trả âu sầu
ngày xuân
Hoàng hôn rỏ giọt
sương tàn
Nỗi buồn hư thực biết
lần sao đây
Yêu người ân ái đắm
say
Si mê cuồng dại trần
ai rã rời
Đợi chờ khắc khoải đầy
vơi
Ngán thay mà thấy cuộc
đời phù du
Hợp rồi bèo bọt tan xa
Thương thân chiếc bóng
biển dâu trăng ngàn
Mơ màng ôm gối thở
than
Đêm đêm chỉ thấy không
gian mịt mù
Mảnh hồn ngơ ngác bơ
vơ
Hàng hiên xào xạc rì
rào rào lá bay
Tiếng ai trong gió mây
trời
Muộn màng nỗi nhớ thầm
thì mưa rơi !
22.2.2010 Lu Hà
Thiên Đàng ở Đây
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đường về Xứ Huế
Hàng phượng vĩ bồi hồi
nức nở
Đường quanh co xứ Huế
mù sương
Hai muà mưa nắng nhớ
thương
Điệu hò mái đẩy đồi
thông u buồn
Nhấp chén rượu bồn chồn
thổn thức
Tiếng sáo chiều nao nức
vấn vương
Đàn tranh gãy khúc
nghê thường
Nghe như ai oán tơ
chùng phím loan
Trăng tàn lụi môi son
má phấn
Chiếc thuyền nan cập bến
Vân Lâu
Áo dài tím huế thướt
tha
Ngậm ngùi Tôn Nữ xót
xa khóc chồng...
Đường về Huế trập
trùng ghềnh thác
Hải Vân tiều lác đác
xa trông
Ngàn dâu xanh ngát
mênh mông
Thành cao xương lính bập
bùng gió mây
Nam Bình Khúc ngất
ngây vương giả
Hồn thơ bay đôi má người
ơi!
Khổ đau từng hạt mưa
rơi
Đa tình o Huế cuộc đời
đắng cay
Làn môi tím đắm say mộng
ảo
Giọt nến sầu chan chưá
thâu canh
Giận hờn quầy quả ái
tình
Chín mười dịu ngọt
xanh xanh mái đầu
Đôi mắt ướt bồ câu
trong trắng
Thắt lưng ong duyên
dáng dễ thương
Thuyền câu đôi bến
sông Hương
Trai thanh gái lịch mặn
nồng nỉ non
Tiếng rao hàng bánh
hòn quế ngọc
Phở bún bò thành thục
em đong
Bộ hành lữ khách ngỡ
ngàng
Bồng lai tiên cảnh
thiên đàng ở đây!
13.11.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen