Tưởng
cái gì ghê gớm. Tớ thấy bác Paul với cô Quế Chi bàn
luận sôi nổi chuyện văn thơ về cái bài “Đò Lèn gì
đó của Nguyễn Duy“. Tớ ít khi quan tâm đến chuyện
làm thơ của người khác, tớ chỉ bình thơ của ai đó,
nếu qủa thực làm thơ hay thôi. Còn thơ phú vớ vẩn tớ
không thèm để ý đến mặc kệ người ta muốn viết gì
thì viết. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã chả hơi đâu mà
quan tâm. Thơ cũng có đẳng cấp tâm linh đấy. Thường
thường các bậc tao nhân mặc khách trí tuệ cảm nhận
cao thì họ thích thơ tao nhân mặc khách. Thậm chí các vị
đó còn chê thế tục vai u thịt bắp mồ hôi dầu. Thuốc
lào một điếu chè tàu một hơi. Nên họ rủ nhau vào vào
rừng trúc mà ngâm nga xướng vịnh như 7 vị thất hiền.
Còn thơ bần nông cốt cán thì có các fun Chí Phèo Thị
Nở đọc.
Đò Lèn
Thuở nhỏ
tôi ra cống Na câu cá
níu váy bà
đi chợ Bình Lâm
bắt chim sẻ
ở vành tai tượng Phật
và đôi khi
ăn trộm nhãn chùa Trần
Thuở nhỏ
tôi lên chơi đền Cây Thị
chân đất đi
đêm xem lễ đền Sòng
mùi huệ
trắng quyện khói trầm thơm lắm
điệu hát
văn lảo đảo bóng cô đồng
Hai khổ này
tác gỉa mô tả tuổi thiếu niên câu cá, leo trèo bắt
chim sẻ ở vành tai Phật rồi ăn trộm nhãn tự chứng tỏ
mình thiếu giáo dục lêu lổng từ nhỏ mà còn gián tiếp
tố cáo miền Bắc ngăn cấm tôn giáo đến mức chim sẽ
làm tổ cả ở tai Phật vì tượng Phật thiếu thày Chùa
chú tiểu ni cô chăm sóc. Thiếu nhăng khói cúng lễ tế
bái. Lâu ngày hiu quạnh thành nơi chim chóc rắn rết ở.
Rồi cảnh
hát đền sòng lễ hội cô đồng có lẽ vào thời gian
trước và sau năm 1945? Sau đó thì cải cách ruộng đất
đấu tố chém giết địa chù phú nông và dần dần dần
ngăn cấm hết lễ hội cho là mê tín dị đoan và bắt
dân nộp lại ruộng đất làm ăn hợp tác xã. Hai khổ
thơ ý tứ tầm thường không thấy gì đặc sắc gì tả
về tình cảm bà cháu nhà bác Duy.
Tôi đâu biết
bà tôi cơ cực thế
bà mò cua xúc
tép ở đồng Quan
bà đi gánh
chè xanh Ba Trại
Quán Cháo,
Đồng Giao thập thững những đêm hàn
Rõ ràng đây
là cảnh nông dân miền Bắc bị đày đọa bóc lột thậm
tệ khác chi là nô lệ? Đảng không lo chuyện làm ăn mở
mang sản xuất chăm lo đời sống nhân dân mà chỉ lo giải
phóng miền Nam? Tuyên truyền linh tinh bậy bạ nào dân
miền Nam đói khổ Mỹ nó sang để cướp bóc tài nguyên
rừng vàng biển bạc cánh đồng Tháp Mười lúa gạo chở
về Mỹ nên dân đói khổ lắm. Lấy hết vàng sắt nhôm
quặng gì đó ùn ùn chở về Mỹ. Còn chính quyền miền
Nam là tay sai đế quốc nhằm thu thuế hút máu đồng bào.
Dân miền Nam sắp chết đói đến nơi rồi mà phải mau
mau cấp tốc mang đại quân vào giải phóng. Chính Nguyễn
Duy thừa nhận là miền Bắc đói khổ qua hình ảnh bà
ngoại đó thôi.
Tôi trong suốt
giữa hai bờ hư - thực
giữa bà tôi
và tiên phật, thánh thần
cái năm đói
củ dong riềng luộc sượng
cứ nghe thơm
mùi huệ trắng hương trầm
Nguyễn Duy
cũng mờ mịt hư hư thực về miền Bắc xã hội chủ
nghĩa giữa người bà thế tục và thần thánh Phật. Tính
chính danh của cái gọi là đấu tranh giai cấp vô thần
và hữu thần. Bà ngoại có tin vào thần thánh không? Mà
những năm đói ăn củ dong riềng còn luộc vội chưa kịp
chín. Thần thánh Phật kìm hãm sản suất vì cho rằng các
vị thày chùa là đám ăn bám cần cải tạo lao động hay
nền sản xuất xã hội chủ nghĩa trì trệ tậm tịt yếu
kém? Nguyễn Duy mập mờ tội để dân đói là do đảng
và nhà nước hay thần Phật. Rồi loanh quanh lại đổ cho
bom đạn mỹ là nguyên nhân đói kém của miền Bắc,
không lẽ đổ cho ông Diệm ông Thiệu và chính quyền
miền Nam?
Bom Mỹ dội,
nhà bà tôi bay mất
đền Sòng
bay, bay tuốt cả chùa chiền
thánh với
Phật rủ nhau đi đâu hết
bà tôi đi
bán trứng ở ga Lèn
Bom Mỹ dội
xuống thánh Phật cũng tiêu tan, không cứu nổi bà. Thánh
Phật rủ nhau đi là hình ảnh ngạo mạn vô thần khinh
miệt tôn giáo niềm tin tín ngưỡng và bà đi bán trứng
gà ở ga Lèn, Bà phải nhảy tàu đánh đu bám theo hành
khách để kiếm từng đồng xu...
Tôi đi lính,
lâu không về quê ngoại
dòng sông xưa
vẫn bên lở bên bồi
khi tôi biết
thương bà thì đã muộn
bà chỉ còn
là một nấm cỏ thôi!
Nguyễn Duy đi
lính tức là đi bộ đội và khi giải phóng miền Nam cứu
dân thoát khỏi cảnh nô lệ đói nghèo dưới chế độ
áp bức bóc lột hà khắc như miền Bắc tuyên truyền
nhưng bản thân Nguyễn Du học được gì là sự thực tận
mắt có thấy miền Nam phồn thịnh quá sung túc ?
Vì bác Paul
cô Quế Chi bàn luận về ai đó mang thơ bác Nguyễn Duy so
sánh với thơ bác Paul, nên tớ mới hơi tò mò nên lên
google tìm đọc bài Đò Lèn là gì mà các văn sĩ Việt
Nam khen hay thế? Té ra Đò Lèn vẻn vẹn có bấy nhiêu
thôi. Việt Nam dưới sự lãnh đạo của nhóm đầu đất
cai thầu văn hóa khen thơ ai đó hay tức là thơ này cực
dở với văn nhân trí gỉa tao nhân mặc khách. Họ, cánh
bồi bút chỉ chăm chăm vào khoản tuyên truyền cách mạng
nhuộm đỏ thế hệ trẻ thôi. Nạn đói do cộng sản chủ
trương, hiếu chiến cũng đổ cho giặc Mỹ là thiếu công
bằng. Ý tưởng nghèo nàn manh mún.
Xin lỗi bác
Nguyễn Duy nhé, có lẽ văn sĩ Việt Nam họ khen nhầm bác
rồi. Vì thơ bác theo thể 8 chữ không đúng luật đổi
thanh, cách gieo vần kém không đạt tiêu chuẩn gọi là
thơ. Thơ này nên xếp vào thơ tự do loại hạng bét. Nội
dung nghèo nàn mục đích tố cáo chiến tranh do Mỹ gây
ra. Có 6 khổ toàn chuyện lem nhem thơ ấu chả có gì đặc
sắc làm xúc động lòng người.
Người xưa
có câu: Văn dĩ tải đạo, thi dĩ ngôn chí. Thơ phải có
cái ý cái chủ đích mình cần nhắm tới. Thơ phải nói
cái chí của mình. Chứ thơ bông phèng hoa lá cành vu vơ
nhạt phèo chẳng có bóng dáng nhân vật thì coi như vất
đi. Thơ có nhân vật lại không tỏ ra cái tình của nhân
vật mình muốn mô tả cũng vất đi. Bài thơ này không rõ
ý mập mờ tả cảnh bà ngoại khổ và khổ do giặc Mỹ.
Lời là phương tiện của ý. Được ý quên lời. Bài thơ
cái ý muốn nói muốn viết không toát ra được coi như
là vất đi.
Bố mẹ bác
Duy làm gì mà không nuôi nổi mẹ ,để bà cụ lam lũ mò
cua bắt ốc, bán chè xanh, bán cháo qua ngày. Còn bác thì
mải chơi chả quan tâm gì bà mình, níu áo đòi quà, lêu
lổng câu cá bắt chim ăn trộm nhẵn….Toàn những hình
ảnh vô cảm vô tâm với bà thì có quái gì mà khoe? Khi
bà thành nấm mồ cỏ sương thì bác Duy nổi hứng làm
bài thơ và bảo tình thuơng muộn màng. Một đứa cháu
bất hiếu thiếu tình cha con mẹ con ông bà mà cũng mang
ra khoe. Lúc sống thì hờ hững lãnh đạm, lúc chết rồi
thì chỉ chăm chăm nhảy vào mâm cỗ nhai nhồm nhoàm xôi
thịt giỗ cha mẹ ông bà thì nghĩa lý gì?
Người ta
thường nói: Một mẹ nuôi nối 10 con, nhưng 10 con không
nuôi nổi một mẹ. Đúng ra bài thơ này xét cho cùng là
tố cáo cha mẹ và cả bản thân mình vô cảm bất nhân.
Bác đổ tuốt
tuột cho tại thằng Mỹ là sai. Tại là cái ông Hồ đó
mà ngày xưa bác Duy vẫn phải yêu ông bác Hồ hơn cả bà
ngoại mình: Ai yêu bác Hồ chí Minh hơn chúng em nhi đồng
và ai yêu chúng em nhi đồng bằng bác Hồ Chí Minh.
Tại ông Hồ
nghe Lê Duẩn xui ký hiệp định xơ cua nài nỉ mời Pháp
quay trở lại Việt Nam và nghe Tàu xui đánh Pháp. Thằng
Tàu nó xuất binh ngầm nó đánh đến vĩ tuyến 17 thôi
mới đểu. Nó bảo: Thiên hạ đại loạn Trung Quốc mới
được nhờ. Nó biến người Việt Nam thành những những
con gà trọi đánh nhau đá nhau chết tươi hết đi cho nó
giải trí mua vui cho nó. Nó bảo chiến tranh nguyên tử
cũng không đáng sợ cả thế giới này thành tro bụi
nhưng nước Tàu lớn hơn tỉ dân chỉ cần một tỉnh
sống xót cũng đủ sức sinh nở xây dựng trái đất
thành thiên đuờng. Việt Nam cũng hiếu chiến hung hãn
không kém thà đốt cả dải Trường Sơn đánh Mỹ đến
người Việt Nam cuối cùng.
Tại đảng không muốn chung sống hòa bình coi chuyện đánh nhau như gà trọi điên khùng, chết bỏ là anh hùng. Tại sao máy bay Mỹ thả bom miền Bắc tại các anh xâm chiếm miền Nam là quốc gia có chủ quyền khi thành lập có hàng trăm nước công nhận còn miền Bắc của ông Hồ lèo tèo vài nước.
Tại đảng không muốn chung sống hòa bình coi chuyện đánh nhau như gà trọi điên khùng, chết bỏ là anh hùng. Tại sao máy bay Mỹ thả bom miền Bắc tại các anh xâm chiếm miền Nam là quốc gia có chủ quyền khi thành lập có hàng trăm nước công nhận còn miền Bắc của ông Hồ lèo tèo vài nước.
Cái ý của
bác là tố cáo Mỹ ác, thế hàng triệu các bà gìa ông
gìa miền Nam bị quân đội bắc Việt súng đạn Nga Tàu
giết thì ai thuơng họ?
Cả hiệp
định Geneve và Paris chưa ráo mực đã bị dảng cộng xé
bỏ, tiền hậu bất nhất như vậy còn thơ với chẳng
phú.
Tớ cũng viết
về bà nội và ông nội tớ. Nhưng tớ hoàn toàn từ cảm
xúc tự nhiên không có ý tuyên truyền cách mạng đấu
tranh giai cấp như bài Đò Lèn của bác Duy đâu.
Phơi Luá Với
Bà
Khi con tu hú
gọi muà hè
Dạo rực hoa
lòng phượng vĩ ơi!
Cháu lại
cùng bà phơi luá mới
Sân vàng óng
ánh đẫm mồ hôi
Bà bảy mươi
rồi tóc bạc rơi
Giưã trưa
nóng nực quá đi thôi
Rát bàn chân
trẻ vưà lên chín
Lẽo đẽo
theo bà đạp luá tươi
Năm tháng qua
đi lại nhớ nhà
Đất trời
đâu phải ở quê ta
Ai có hay
chăng thường bão lụt
Miền trung du
sáng nắng chiều mưa
Phiêu diêu
hồn lạc đám sương mờ
Cháu gửi
tiền xây lại nấm mồ
Bà có nhớ
không về cố quốc
Xa quê hương
gửi đám mây đưa...
Ba mươi năm
về lại thăm nhà
Nhìn cái sân
phơi cháu nhớ Bà
Chiều nắng
xanh lam cơn gió lạnh
Hàng cau thấp
thoáng bóng chiều tà…!
2008 Lu Hà
Lu Hà tôi cả
thời gian tuổi thiếu thời lại sống bên bà nội, nên
nhớ thương bà như mẹ vậy.
Nhớ Bà
Bính Thân
thổn thức nhớ Bà
Ba mươi năm
lẻ dương tà mờ soi
Mây buồn gió
núi lẻ loi
Ngân Hà lạnh
lẽo trăng soi cửa đền
Chuông chùa
thảng thốt chư tiên
Trúc mai xào
xạc sầu miên u hoài
A di đà Phật
trần ai
Nại Hà sông
nước tuyền đài xa xăm
Sương thu nửa
mảnh trăng rằm
Bờ ao giếng
nước nong tằm quay tơ
Ngậm ngùi
tuổi ngọc ấu thơ
Có bà có
cháu vẩn vơ lam chiều
Vườn trầu
cau mít gốc tiêu
Một hai sớm
tối liêu xiêu bóng người
Âm dương
cách trở đôi nơi
Tháng năm
biền biệt cảnh đời ly tao
Nửa vòng
trái đất nghẹn ngào
Nghe tin Bà
mất biển gào sóng vang
Nấm mồ cỏ
mọc võ vàng
Gửi tiền
xây cất khói nhang hương thờ
Xót xa hồn
lạc bến thơ
Sông Thao nức
nở đôi bờ đục trong
Trời xanh có
thấu cho lòng
Bên bồi bên
lở long đong cánh cò .
26.2.2016 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen