Bình
thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tuyết Đổ ...
Tuyết Đổ ...
Tuyết trải
hàn sương đã lượn về
Trăng ngà
khỏa lấp giữa triền đê
Thời đông
quạnh quẽ chiều rơi xế
Tiết hạ đìu
hiu buổi ngã sề
Bến cũ còn
lưu hồn tủi lệ
Xa bờ gửi
mộng bóng sầu thê
Tàn hương
rũ bỏ lời xưa thệ
Kỷ niệm
hằn ghi nghĩa ước thề..
20.05.2016
Thơ: Giang Hoa
Lỗi Hẹn
Thề…
họa thơ
Giang Hoa: Tuyết Đổ...
Sa sẩm mây
đen gió lạnh về
Bóng người
loạng choạng bám bờ đê
Mưa rơi vướng
vất chân con sáo
Lá rụng hoài
vương cánh sập sề
Mộng vỡ tan
rồi tình nguyệt lão
Mơ chi hằn
gắn nghĩa phu thê
Thôi thì đành
vậy chia đôi ngả
Đàn đứt
dây tơ lỗi hẹn thề…!
20.5.2016 Lu
Hà
Giang Hoa và Lu Hà làm hai bài thơ đường như hai giọt nước sinh đôi. Kẻ xướng người họa long lanh riu ríu, tâm trạng hợp với cảnh giới mùa thu ở một nơi nào đó, miền quê heo hút tỉnh lẻ đêm buồn, gió đông hiu hắt tiết hạ đìu hiu xa vời, sương bay mờ nhạt, tuyết rơi lả tả, lá bay xào xạc... Tuyết mưa ngoài đời hay trong lòng người đều buồn cả, đều là báo hiệu một cảnh chia ly tan vỡ đổ nát tang thương não nùng…Dù người đời có ngoảnh mặt cố tình làm ngơ nhưng cũng không thể nào đủ trí năng trình độ để phủ nhân một sự thật bi ai khổ não của tâm linh trước cảnh đổ vỡ mà người thi sĩ chính danh cảm nhận ra. Nàng Tây Thi nhăn mặt thì đẹp lắm chứ Đông Thi cũng nhăn mặt thì ma qủy đều hoảng sợ cả. Giá như có bạn Dương Hoàn, Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Bao Tự cùng nhập hội nhăn mặt cau mặt với nàng Tây Thi khi buồn khi tức giận thì tuyệt diệu biết bao nhiêu nhỉ?
Giang Hoa và Lu Hà làm hai bài thơ đường như hai giọt nước sinh đôi. Kẻ xướng người họa long lanh riu ríu, tâm trạng hợp với cảnh giới mùa thu ở một nơi nào đó, miền quê heo hút tỉnh lẻ đêm buồn, gió đông hiu hắt tiết hạ đìu hiu xa vời, sương bay mờ nhạt, tuyết rơi lả tả, lá bay xào xạc... Tuyết mưa ngoài đời hay trong lòng người đều buồn cả, đều là báo hiệu một cảnh chia ly tan vỡ đổ nát tang thương não nùng…Dù người đời có ngoảnh mặt cố tình làm ngơ nhưng cũng không thể nào đủ trí năng trình độ để phủ nhân một sự thật bi ai khổ não của tâm linh trước cảnh đổ vỡ mà người thi sĩ chính danh cảm nhận ra. Nàng Tây Thi nhăn mặt thì đẹp lắm chứ Đông Thi cũng nhăn mặt thì ma qủy đều hoảng sợ cả. Giá như có bạn Dương Hoàn, Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Bao Tự cùng nhập hội nhăn mặt cau mặt với nàng Tây Thi khi buồn khi tức giận thì tuyệt diệu biết bao nhiêu nhỉ?
Giang Hoa:
“ Tuyết
trải hàn sương đã lượn về
Trăng ngà
khỏa lấp giữa triền đê“
Lu Hà:
“ Sa sẩm
mây đen gió lạnh về
Bóng người
loạng choạng bám bờ đê“
Nhiều người
bảo tuyết chỉ có ở các tỉnh biên giới phiá Bắc còn
miền Nam làm gì có tuyết. Nhưng tôi bảo miền Nam cũng
có tuyết. Tuyết ở đâu? Ở trên trời cao mấy tầng mây
thì nào ai đã lên đó mà biết. Chỉ có tâm hồn thi nhân
bay bổng lên cao mới khám ra rằng cùng một tọa đô kinh
tuyến vĩ tuyến cao vời vợi ,những đám mây giá lạnh
băng tuyết khi rơi xuống do sức nóng của trái đất mà
tan ra thành hơi s ương hay những giọt mưa...Tuyết trải
làn sương đã lượn về là hình ảnh ấn tượng, tượng
trưng siêu nhiên của thơ Giang Hoa hòa quện với cảnh sa
sẩm mây đen gió lạnh ùa về của Lu Hà. Trăng ngà khỏa
lấp giữa triền đê thì ta thấy bóng người loạng
choạng cố bám víu từng gốc cây ngọn cỏ mặt mày sa
sẩm chơi vơi gần như bất lực tuyệt vọng giữa cái
bất ngờ của thời tiết và cảm giác mất mát của linh
hồn...
Giang
Hoa:
“Thời đông quạnh quẽ chiều rơi xế
“Thời đông quạnh quẽ chiều rơi xế
Tiết hạ đìu
hiu buổi ngã sề“
Lu Hà:
“Mưa rơi vướng vất chân con sáo
Lu Hà:
“Mưa rơi vướng vất chân con sáo
Lá rụng hoài
vương cánh sập sề“
Phải chăng
bão tuyết từ Quảng Hàn hay phương trời nào đã tràn về
đã lấn áp tiết khí buổi cuối hè để sang mùa thu hiu
hắt bóng xế chiều hoàng hôn tàn lụi làm cho hành gỉa
phải chịu cảnh ngã sập sề mưa rơi lá rụng đường
trơn? Các câu xướng họa này cả Giang Hoa và Lu Hà nặng
về miêu tả cảnh quang thời tiết mà con người phải
gánh chịu. Mưa rơi bùn lầy vướng chân con sáo sậu với
những chiếc lá rụng tạo nên một quang cảnh cô đơn
buồn chán lo sợ…
Vậy còn có
một mối liên hệ gì với cảm giác tâm trạng gì ta sẽ
bàn tiếp các câu sau. Chỉ biết rằng: Người buồn cảnh
có vui đâu bao giờ?
Giang Hoa:
“Bến cũ còn lưu hồn tủi lệ
“Bến cũ còn lưu hồn tủi lệ
Xa bờ gửi
mộng bóng sầu thê“
Lu Hà:
Lu Hà:
“Mộng vỡ
tan rồi tình nguyệt lão
Mơ chi hằn
gắn nghĩa phu thê“
Đúng vậy, bến cũ con đò vắng dưới hàng cây phượng vi gốc me gốc bàng ghế đá còn lưu lại dấu vết mờ ảo hình bóng xa xăm mà bây giờ chỉ là còn là sa châu lệ nhỏ hoài vọng sầu não bi ai. Mộng xưa tình ái vỡ tan rồi loan chia thúy rẽ làm sao nối lại sợi chỉ tơ hồng hàn gắn lại cái nghĩa phu thê thào khang ?. Như bát nước mà Chu Mãi Thần đổ xuống đất thì người vợ cũ làm sao vốc lại được kia chứ hở giời?
Giang Hoa:
“Tàn hương rũ bỏ lời xưa thệ
Đúng vậy, bến cũ con đò vắng dưới hàng cây phượng vi gốc me gốc bàng ghế đá còn lưu lại dấu vết mờ ảo hình bóng xa xăm mà bây giờ chỉ là còn là sa châu lệ nhỏ hoài vọng sầu não bi ai. Mộng xưa tình ái vỡ tan rồi loan chia thúy rẽ làm sao nối lại sợi chỉ tơ hồng hàn gắn lại cái nghĩa phu thê thào khang ?. Như bát nước mà Chu Mãi Thần đổ xuống đất thì người vợ cũ làm sao vốc lại được kia chứ hở giời?
Giang Hoa:
“Tàn hương rũ bỏ lời xưa thệ
Kỷ niệm
hằn ghi nghĩa ước thề…“
Lu Hà:
“ Thôi thì đành vậy chia đôi ngả
Lu Hà:
“ Thôi thì đành vậy chia đôi ngả
Đàn đứt
dây tơ lỗi hẹn thề…!“
Thơ đường
để tả tâm trạng, xưa kia để ngâm nga xướng vịnh
của các tao nhân mặc khách nhìn cảnh cá nước chim trời
mưa sa tuyết phủ để nói nỗi lòng mình nhớ nhà nhớ
cha mẹ, nói ra cái chí của mình quang vinh lập công trạng
đền ơn vua báo quốc nhưng tả tình yêu tả sâu vào nội
tâm là một thể loại cực kỳ khó. Ngày xưa lễ giáo
Khổng Mạnh, Phật Giáo, Đạo Giáo, còn ảnh hưởng mạnh
hơi một tý là thơ dâm. Ngay đến Đỗ Mục còn có ý
trách khúc hậụ đình hoa là thơ nhạc dâm của ông vua
phong lưu Trần Hậu Chủ và hai nàng Trương Lệ Hoa và
Khổng Qúy Tần là nguyên nhân mất nước. Theo tôi có gì
quá khe khắt với lối thơ cổ phong nhạc cung đình, thơ
đường cũng ít ai tả tình hay. Ngay bài Thanh Bình Điệu
của Lý Bạch viết về bà Dương Qúy Phi cũng bị quan
thái giám Cao Lực Sĩ mỉa mai dèm pha chê bai là dâm tục,
làm cho bà Dương Qúy Phi hiểu lầm và đuổi Lý Bạch đi
"Vân
tưởng y thường hoa tưởng dung,
Xuân phong
phất hạm lộ hoa nùng.
Nhược phi
Quần Ngọc sơn đầu kiến,
Hội hướng
Dao Đài nguyệt hạ phùng."
Dịch nghĩa
:Nhìn mây nhớ đến xiêm áo, thấy hoa nhớ đến dung nhan
Gió xuân thổi
nhẹ qua, sương hoa nồng nàn.
Nếu không
phải người ở mé núi Quần Ngọc,
Thì cũng là
thấy ở dưới trăng chốn Dao Đài.
Cũng trong
thời gian được vua yêu chuộng, một hôm trong lúc say
rượu, Lý Bạch đã đưa chân cho Cao lực sĩ tháo giày cũ
thay giày mới vừa được vua ban sủng ái… Cao lực sĩ
đành phải làm nhưng trong lòng căm giận, liền nhân bài
hát này, dèm pha với Dương Quý Phi rằng Lý Bạch có ý
ngạo mạn khi ví Dương Quý Phi với nàng Triệu Phi Yến,
một phi tần thất sủng của vua Thành Đế nhà Hán. Vì
thế mà nhiều lần Minh Hoàng muốn phong quan chức cho Lý
Bạch nhưng vẫn không thành, vì Dương Quý Phi cản trở.
Lý Bạch không tiến thân được ở Trường An, phải xin
vua trở về quê, rồi đi ngao du, vui với danh lam thắng
cảnh của miền trung và nam Trung Hoa.
Còn Đổ Mục
một danh sĩ lớn cũng không thoát khỏi bị Khổng Nho kìm
hãm:
Bạc Tần Hoài
Yên lung hàn
thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần
Hoài cận tửu gia
Thương nữ
bất tri vong quốc hận
Cách giang do
xướng Hậu đình hoa.
Dịch nghĩa:
Bến Tần
Hoài
Khói lồng
sông lạnh, ánh trăng lồng bãi cát
Đêm đậu
thuyền ở bến Tần Hoài, gần quán rượu
Con hát không
biết hờn mất nước
Bên kia sông
còn hát khúc Hậu đình hoa.
Nhưng tôi
thấy nữ sĩ Giang Hoa dùng nghệ thuật thơ đường tả
tình rất hay, bởi vì niêm luật phép đối gò bó không
thể phóng túng nhưng các thể thơ khác. Tuy vậy từng câu
từng chữ sắp xếp với nhau như một ô bàn cờ liên kết
các quân cờ khéo léo lô gich và rất ý nghĩa không phải
loại thơ đuờng hoa lá cành gò ép nhạt nhẽo vô vị. Lu
Hà nhận thấy vậy và tỏ ra lý thú họa lại tiếp chiêu
cho khí thế văn chuơng đuờng thi truyền thống của các
cụ thày đồ nhà ta.
Giang hoa viết*
Tàn hương rũ bỏ như bát huơng tàn còn lại nắm tro, ý
nói một mối tình đã chết, lời thề xưa đã đốt cháy
và Lu Hà tiếp tay: Thôi thế thì thôi đành dứt bỏ chia
ly đôi ngà, đàn dã đứt dây tơ rồi thì còn làm sao mà
nối lại. Than ôi cho kiếp con người. Cụ Nguyễn Du đã
đưa ra thuyết tài mệnh tương đố. Tại hạ không hoàn
toàn đồng ý nhưng cũng chép ra đây. Bởi vì thuyết này
trái với nền triết học hiện sinh ngày nay.
" Ngẫm
hay muôn sự tại trời
Trời kia đã
bắt làm người có thân
Cho thanh cao
mới được phần thanh cao..."
20.5.2016 Lu Hà
20.5.2016 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen