Vũ
Điệu...
Thủy mặc liêu tình liễu thướt tha
Trời đen
chuyển gió hạc bay sà
Oanh vàng rủ
bạn bay về cõi
Hoẵng xám
kêu đàn nhảy chặng xa
Giữa cảnh
người đi rời ý mộng
Chiều thu
biển hát dạo âm hòa
Sang thuyền
bến lở giờ ôm hận
Vũ khúc
nghê thường lệ đổ sa ...
27.05.2016 Giang Hoa
Bóng Ma Sầu...
họa thơ
Giang Hoa: Vũ Điệu…
Đom đóm lập
lòe chẳng chịu tha
Từng đàn
dắt díu bụi cây sà
Bóng đen lạc
lõng trăng mờ ảo
Mây trắng
chập chờn gió hú xa
Thăm thẳm
rừng sâu sương lã chã
Hắt hiu đồi
trọc hạt mưa sa
Thảm thê nấm
cỏ hồn hoa dại
Giun dế thâu
canh nhạc tấu hòa…!
27.5.2016 Lu
Hà
Họa thơ là một việc cực kỳ khó. Có khi tự nghĩ ra một bài thơ còn dễ hơn người họa lại. Vì họa thơ đòi hỏi phải có kiến thức trình độ uyên bác về thơ đường, ngoài việc anh phải họa theo vần và tránh dùng lại các chữ của người ta mà còn phải biết nâng lên một tầm tư duy sáng tạo mới. Nếu phù họa theo ý tưởng người xướng càng tốt, nếu không ý tưởng của mình trí tưởng tuợng của mình thêu dệt ra một ngữ cảnh tâm linh độc đáo. Nếu không sẽ sa vào cảnh nhai lại bã mía người ta nhả ra. Người ta viết về vịt gà thì mình ngan ngỗng.
Một bài thơ chỉ có chữ là chữ đơn điệu nhàm trán cứ gào lên yêu thuơng đau khổ mà xét cho cùng nhạt phèo rỗng tuyếch chả yêu thương đau khổ quái gì. Chưa nói là tình trạng nhái thơ, nhại thơ, đạo thơ. Thành ra một bài thơ đường uyên bác thâm sâu thành ra nông cạn. Họa mà cố gò ép sao cho đúng niêm đúng luật thôi chưa đủ mà phải biết bày tỏ cho người đời biết tâm trạng nỗi lòng mình.
Nàng Tây Thi có bệnh đau bụng, mỗi khi nhăn mặt ôm bụng thì đẹp vô cùng. Nàng Đông Thi cũng gỉa vờ nhăn mặt thì mọi người chạy cả. Họa chăng có đám ma qủy dở ngô dở ngọng chúng mới thích khen Đông Thi đẹp mà thôi.
Họa thơ là một việc cực kỳ khó. Có khi tự nghĩ ra một bài thơ còn dễ hơn người họa lại. Vì họa thơ đòi hỏi phải có kiến thức trình độ uyên bác về thơ đường, ngoài việc anh phải họa theo vần và tránh dùng lại các chữ của người ta mà còn phải biết nâng lên một tầm tư duy sáng tạo mới. Nếu phù họa theo ý tưởng người xướng càng tốt, nếu không ý tưởng của mình trí tưởng tuợng của mình thêu dệt ra một ngữ cảnh tâm linh độc đáo. Nếu không sẽ sa vào cảnh nhai lại bã mía người ta nhả ra. Người ta viết về vịt gà thì mình ngan ngỗng.
Một bài thơ chỉ có chữ là chữ đơn điệu nhàm trán cứ gào lên yêu thuơng đau khổ mà xét cho cùng nhạt phèo rỗng tuyếch chả yêu thương đau khổ quái gì. Chưa nói là tình trạng nhái thơ, nhại thơ, đạo thơ. Thành ra một bài thơ đường uyên bác thâm sâu thành ra nông cạn. Họa mà cố gò ép sao cho đúng niêm đúng luật thôi chưa đủ mà phải biết bày tỏ cho người đời biết tâm trạng nỗi lòng mình.
Nàng Tây Thi có bệnh đau bụng, mỗi khi nhăn mặt ôm bụng thì đẹp vô cùng. Nàng Đông Thi cũng gỉa vờ nhăn mặt thì mọi người chạy cả. Họa chăng có đám ma qủy dở ngô dở ngọng chúng mới thích khen Đông Thi đẹp mà thôi.
Thực ra mấy
năm nay tôi bỏ bẵng cái anh thơ đường, không quan tâm
lắm. Quanh đi quẩn lại chỉ thấy thương trăng khóc gió,
bướm lượn nhạn sà, lá rụng mưa rơi mà ý tưởng thì
nông cạn, tình cảm hời hợt nhạt phèo mà các ông bà
con giời cố ra công mà gò ép chữ sao cho đúng niêm luật
mà hồn thơ rỗng tuyếch. Mặc áo thụng vái nhau, rêu rao
thơ mình hay còn vạch mặt chỉ tên người khác thơ không
hay bằng vài cái comment dớ dẩn què cụt ngắn ngủn
bâng quơ, vì ngu dốt trí tuệ kém cỏi thì đổ cho là
thơ lộn xộn khó hiểu... Tôi không quan tâm đến thơ
thiên hạ làm thơ dở, ai viết gì mặc họ. Họ có mồm
có tay thì tự do mà viết. Trừ thơ nhạc rỏm bịp đời
bịp thiên hạ nặng qúa tôi mới lên tiếng. Còn người
khác tôi phớt ăng lê không can gì đến mình. Thời gian
trên Facebook là để tìm giao du các chân tài. Trong số các
chân tài tôi rất ngưỡng mộ nữ sĩ Giang Hoa. Ngoài
chuyện thiên hạ làm thơ ra, trừ các cụ than vãn về đời
thế cuộc hay thơ ngạo báng chêm chọc có ý nghĩa sâu
cay tôi mới đọc. Còn làm thơ tình mà cứ cái anh thơ
đường xem ra không ổn, nên tôi quan tâm đến thể khác.
Nhưng dù sao thơ đường vẫn còn có chất trí tuệ hơn
cái làn sóng thơ tự do nhà nhà làm thơ người người
làm thơ ai cũng là thi sĩ cả, vô thưởng vô phạt nhăng
cuội, viết văn xuôi rồi xuống dòng bảo là thơ đó.
Tôi cứ nhẩn nha chơi thơ với nữ sĩ Giang Hoa về thơ đường. Tiện tay ghi lại vài dòng lưu niệm coi như bình thơ để phòng bị, ngộ nhỡ tôi về quê hương vĩnh hằng vui vầy với các nàng tiên trên sông Ngân Hà, còn lại chút tình thơ văn để lại cài cắm trên các trang mạng Internet, Facebook, Blogs v. v….Hậu thế mai sau ai đó thích và nhớ đến tôi tiện lợi tra cứu nghiền ngẫm. Ai chê thì thôi.
Tôi cứ nhẩn nha chơi thơ với nữ sĩ Giang Hoa về thơ đường. Tiện tay ghi lại vài dòng lưu niệm coi như bình thơ để phòng bị, ngộ nhỡ tôi về quê hương vĩnh hằng vui vầy với các nàng tiên trên sông Ngân Hà, còn lại chút tình thơ văn để lại cài cắm trên các trang mạng Internet, Facebook, Blogs v. v….Hậu thế mai sau ai đó thích và nhớ đến tôi tiện lợi tra cứu nghiền ngẫm. Ai chê thì thôi.
Vũ điệu, bư
ớc nhảy của những bóng ma sầu là điều tôi muốn bàn
đến cả hai bài đường thi của Giang Hoa và Lu Hà.
Giang Hoa:
"Thủy
mặc liêu tình liễu thướt tha
Trời đen
chuyển gió hạc bay sà"
Lu Hà:
"Đom đóm
lập lòe chẳng chịu tha
Từng đàn
dắt díu bụi cây sà"
Thủy mặc là
cảnh hồ nước hoang liêu có những cành liễu thướt tha
trong khoảng trời đen mênh mông chỉ nghe thấy tiếng gío
chim hạc sà xuống , đom đóm lập lòe chẳng chịu buông
tha từng đàn cô hồn ma quái dắt díu nhau dưới từng
gốc cây bụi cỏ sập sà gốc cạy gai góc dây leo chằng
chịt. Một cảnh tượng rờn rợn từ hai câu đầu của
cả 2 bài thơ.
Giang Hoa:
“ Oanh vàng rủ bạn bay về cõi
Giang Hoa:
“ Oanh vàng rủ bạn bay về cõi
Hoẵng xám
kêu đàn nhảy chặng xa“
Lu Hà:
“Bóng đen lạc lõng trăng mờ ảo
Lu Hà:
“Bóng đen lạc lõng trăng mờ ảo
Mây trắng
chập chờn gió hú xa “
Oanh vàng hoẵng xám cầm thú đối nhau nơi sơn thủy động hồ hoang dã rủ bạn gọi đàn bay về cõi xăm cùng với những bóng đen lạc lõng của những linh hồn oan khiên không nơi nương tựa khói nhang, mờ ảo mây trắng chập chờn có thể là vùng rừng thiêng nước độc khỉ ho cò gáy vượn hú cú kêu thác gào gió rít cảnh tượng thật là ghê rợn…
Giang Hoa:
“Giữa cảnh người đi rời ý mộng
Oanh vàng hoẵng xám cầm thú đối nhau nơi sơn thủy động hồ hoang dã rủ bạn gọi đàn bay về cõi xăm cùng với những bóng đen lạc lõng của những linh hồn oan khiên không nơi nương tựa khói nhang, mờ ảo mây trắng chập chờn có thể là vùng rừng thiêng nước độc khỉ ho cò gáy vượn hú cú kêu thác gào gió rít cảnh tượng thật là ghê rợn…
Giang Hoa:
“Giữa cảnh người đi rời ý mộng
Chiều thu
biển hát dạo âm hòa“
Lu Hà:
“Thăm thẳm rừng sâu sương lã chã
Lu Hà:
“Thăm thẳm rừng sâu sương lã chã
Hắt hiu đồi
trọc hạt mưa sa “
Con người ta
lúc còn sống thì luôn khát khao những dự định hoài bão
mơ mộng và một khi đã ra đi về thế giới bên kia là
câu chuyện cuộc đời đã chấm dứt chỉ còn những
chiều thu biển hát sóng vổ rì rào hòa âm cùng với mưa
gió trăng sao cát bụi vần vũ trong khoảng thinh không mênh
mông vô tận, khác chi nơi rừng thẳm tuyết dày sương
rơi lã chã đồi trọc mưa sa trên những nấm mồ lạnh
lẽo hoang vu...
Giang Hoa:
“Sang thuyền bến lở giờ ôm hận
Giang Hoa:
“Sang thuyền bến lở giờ ôm hận
Vũ khúc
nghê thường lệ đổ sa ...“
Lu Hà:
Lu Hà:
“Thảm thê
nấm cỏ hồn hoa dại
Giun dế thâu
canh nhạc tấu hòa…!“
Giang Hoa vi
ết: Sang thuyền bến lở có khác chi lỡ bước sang ngang?
Bước chân đi cấm kỳ trở lại. Ví như phận người
con gái lấy chồng tưởng là nơi trọn mặt gửi vàng có
chỗ dựa cho tấm thân bồ liễu mảnh mai? Ai ngờ là nơi
địa ngục trần gian như bao cô gái Việt Nam làm dâu bên
Đài Loan, Nam Hàn v.v...Rồi ôm một mối hận thiên sầu
vạn cổ, uất ức chết đi thành những con ma nữ áo
trắng nhảy vũ điệu nghê thường cánh tay áo phất phơ
trong làn su ơng mờ ảoTrần gian là những nấm mồ cỏ
dại âm u có giun dế bầu nạn tấu nhạc suốt canh thâu.
Theo tôi cả
hai bài thơ đường Giang Hoa và Lu Hà sáng tác, có gía trị
nhân văn tâm linh đó. Rất đáng được hậu thế coi
trọng. Còn như khinh rẻ xem thường thì đành chịu vậy
thôi. Đọc thơ, hiểu thơ còn phụ thuộc vào trí tưởng
tượng và cảm ngộ của mỗi người vốn dĩ rất khác
nhau. Thơ đường xưa nay là loại thơ mà các tao nhân mạc
khách dùng để thù tạc xướng họa. Thơ cốt nói cái
chí và tâm trạng của mình hoàn toàn không có ý thức
giai cấp. May ra thì thơ trúng ý muốn nhiều người, còn
không chỉ nói ra cái tâm trạng của chính tác gỉa đó
mà thôi. Cho nên gía trị bài thơ không phải là làm hài
lòng tâm lý suy ng ĩ nhiều người cùng giai cấp? Thơ
đường có cảnh giới của tâm linh, khi tâm linh mình đạt
tới cảnh giới đó thì mình không thích. Nếu mình không
thích không hiểu thì nên im lặng và biết tự trọng có
lẽ tốt hơn.
27.5.2016 Lu Hà
27.5.2016 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen