Anh Ru Em Ngủ Cho Say
Anh ru em ngủ cho say
Quên đi phiền muộn
tháng ngày đắng cay
Quên bao ảo não u hoài
Nỗi niềm ân oán canh
dài khổ đau
Đưa em vào bến ngân hà
Dập diù sóng nước
thiên nga con đò
Vẳng nghe như tiếng ai
hò
Nuối thương hạ giới bến
bờ bóng chim
Xoa lên lồng ngực trái
tim
Vết thương thổn thức nỗi
niềm trần gian
Leo lên đỉnh núi trăng
tàn
Bình minh thức dậy lệ
tràn hàng mi
Uớc mơ tiên cảnh xa vời
Trở về dương thế em ơi
phũ phàng
Đất lành chim đậu tha
hương
Ngậm ngùi cố quốc bốn
phương não nùng
Ôm em giấc mộng canh
trường
Nhìn qua cưả sổ vầng
dương bẽ bàng!
11.12.2010 Lu Hà
Anh Sẽ Đón Em
cảm tác từ thơ Mai
hoài Thu: Sầu Rơi
Mai này em có qua đời
Hồn anh sẽ đến bên người
anh thương
Dìu em trong cõi vô
thường
Vù vù gió thổi nhẹ
nhàng cánh mây
Đôi hồn lơi lả cùng
bay
Như chim liền cánh như
cây liền cành
Trần gian tủi hận đầu
xanh
Nấm mồ cỏ dại mọc
nhanh cho dày
Quê hương bao nỗi đắng
cay
Chúng mình hai đưá vơi
đầy tình thơ
Vượt ngàn sóng vỗ bơ
vơ
Dõi trông chiếc bách
con đò chơi vơi
Thuyền ta cập bến tới
nơi
Kiệu son áo trắng chơi
vơi nhẹ nhàng
Cảm ơn đất mẹ cưu mang
Đầy trời quạ lượn từng
hàng lệ rơi
Cờ đen lố nhố em ơi!
Xác ta trở lại ở nơi
quê nhà
Tưởng bao năm tháng
xoá nhoà
Bờ tre giếng nước cầu
ao đây rồi
Quê người mây phủ xa
xôi
Ngược dòng quá khứ tả
tơi não nùng
Phòng không đàn lạnh
phím trùng
Mỗi người mỗi ngả nhớ
nhung mãi hoài
Tình qua ý lại bồi hồi
Biết bao thổn thức tìm
người trong mơ
Dập dìu ân ái trăng tơ
Hằng Nga thèn thẹn má
đào ngẩn ngơ
Bây giờ hồn lặn trong
thơ
Cho người dương thế tò
mò đọc chơi
Mực đen giấy trắng rã
rời
Điã dầu hao cạn ngậm
ngùi sương thu....
14.1.2012 Lu Hà
Bạn Lòng Biết Không?
cảm tác thơ tứ cú Mai
Hoài Thu: Ai Người Tri Kỷ?
Người thiếu phụ mang sầu
ai oán
Vương nỗi buồn cổ hận
thiên thu
Làm sao dập ngọn lưả
đào
Hương tình sóng dậy cấu
cào tâm can...
Ai là kẻ nhóm nhen đốm
lưả
Để lòng này se sắt
tương tư
Mắt khô ngấn lệ mờ sâu
Chao ôi, sợ quá mịt mù
sương rơi!
Ai đã nỡ lững lờ mây
gió
Để chiều thu chan chưá
hoa mơ
Tuyết sương che phủ
mái đầu
Hồn thơ nguyệt lặn
bóng ma chân cầu...
Trăng vành vạch cớ sao
vỡ nưả
Để lòng ta vá víu tim
côi
Nưả kia tan biến mất rồi
Dở dang còn lại chẳng
rời lià xa...
Hồn phiêu bạt biết đâu
bến đậu
Thuyền lênh đênh neo
thả giưã dòng
Phong ba bão táp thê
lương
Hỡi người tri kỷ bạn
lòng biết không...?
3.2.2012 Lu Hà
Bàng Hoàng Hoá Chim
Đêm qua anh lại nằm mơ
Con chim ảo não bên bờ đại dương
Lang thang cát bụi dặm trường
Tìm em khắp cả bốn phương đất trời
Gặp nhau em chẳng nói gì
Hỏi em làm vợ chỉ cười mãi thôi
Hẹn anh trong cõi luân hồi
Kiếp ngày dang dở anh ơi, bến đò
Tâm hồn anh cứ lao xao
Nỉ non than thở bài thơ u hoài
Đường bay mỏi cánh rã rời
Thư cưu trống mái ngậm ngùi xót xa
Quan quan thiên hạ chi châu
Đầm đầm sương liễu chiều thu u sầu
Loanh quanh chỉ mấy canh giờ
Bên nhau chia sẻ nỗi đau nhân tình
Gió lay động bức mành mành
Bàng hoàng cứ tưởng là mình hoá
chim?
6.1.2011 Lu Hà
Bao Giờ Gặp Nhau?
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Một Thoáng Tương Tư
Tương tư em để trong
lòng
Hồn thơ theo gió phiêu
bồng thiên thu
Lá khô xào xạc bơ vơ
Huơng thu thoang thoảng
má đào ngẩn ngơ
Hồn thu từ thuở ươm tơ
Nhạc vàng khao khát bến
bờ đợi mong
Dặm trường cách trở vấn
vương
Cánh chim xơ xác theo
dòng thời gian
Khổ đau lớp lớp hồng
trần
Nỗi buồn vời vợi sóng
thần ngất ngư
Thuyền trôi bể thảm mịt
mù
Tình chung gối mộng
bao giờ gặp nhau ?
21.7.2010 Lu Hà
Bẽ Bàng Hồn Ma
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Hồn Ma
Đêm thu sương phủ mịt
mù
Trước thềm dáng liễu lờ
mờ lướt qua
Thảm thương chết yểu
đó mà
Nên chưa siêu thoát la
đà đó đây
Mộng tình nàng vẫn đắm
say
Tóc dài chấm gót chân
mây buông hờ
Dáng đi thảm thiết dật
dờ
Đắng cay trần thế bến
đò thủy chung
Cớ sao duyên phận lỡ
làng
Tình thù ân oán dở
dang hãi hùng
Môi son nhợt nhạt não
nùng
Nắm xương bạc bẽo bẽ
bàng hồn ma
Nấm mồ vô chủ xót xa
Khói hương chẳng có mà
ra nỗi này!
26.11.2011 Lu Hà
Biển Dâu Đoạn Trường
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Tan Theo Khói Mây
Chiều nhìn cánh nhạn
bay xa
Nước mây mù mịt bao la
chân trời
Cánh chim buồn bã lẻ
loi
Bơ vơ dặm thẳm mặc đời
buồn trôi...
Thoảng bay tiếng hát bồi
hồi
Sương giăng vây kín lệ
rơi đôi hàng
Đêm về lại ngóng gió
trăng
Con tim thổn thức dở
dang lỡ làng...
Xôn xao sóng vỗ triều
dâng
Xa nhau biền biệt bẽ
bàng môi khô
Mênh mông xa tít vô bờ
Mắt huyền thăm thẳm giấc
mơ u hoài...
Dế giun đàn hạc canh
dài
Quên nhau mà để trần
ai tủi sầu
Nhưng sao lòng vẫn
thương đau
Đam mê cuồng loạn mù
loà mà thôi...
Mình em lặng ngắm biển
khơi
Nôn nao giây phút một
thời nồng say
Dấu yêu còn đọng vơi đầy
Mà sao phải chịu đắng
cay thiệt thòi...
Quên đi hãy cố quên đi
Dù cho nước mắt bờ mi
nhạt nhoà
Héo hon cỏ uá dãi dầu
Tình theo mây gió bể
dâu đoạn trường...
25.1.2012 Lu Hà
Bến Bờ Lênh Đênh
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi
Muà thu năm ấy điêu
tàn
Hiu hiu gió thổi nát
tan cõi lòng
Ra đi tắm bụi hồng
hoang
Hai hàng phượng vĩ má
hồng phôi pha
Ưu phiền đượm chút
tương tư
Mái hiên xào xạc bồ
câu trắng ngần
Lòng riêng cay đắng vô
vàn
Em tôi tiễn biệt nồng
nàn mến yêu...
Còn đâu vào những buổi
chiều
Nôn nao hè phố dáng kiều
thướt tha
Em ơi! Mây phủ bóng tà
Vầng dương vụt tắt ta
bà khổ đau
Từ nay bể thảm sông sầu
Mỗi người mỗi ngả bạc
màu thời gian
Em đừng rầu rĩ khóc
than
Thuyền anh vô định trần
gian dãi dầu
Quê hương cam chịu cơ
cầu
Chân trời xa lạ la đà
tự do
Hồn thu tan tác hư hao
Sương rơi mờ ảo bến bờ
lênh đênh...
12.11.2011 Lu Hà
Bến Thường Về Đâu
hoạ thơ Mai Hoài Thu :
Vô Thường
Nỗi niềm em viết ra
thơ
Mênh mông nước chảy hững
hờ cành xuân
Tình ơi, lệ đổ chưá
chan
Ái hà bể khổ mưa ngàn
tuôn rơi!
Năm canh rầu rĩ đầy
vơi
Phòng the lạnh ngắt
làn môi nguội tàn
Hàng hiên thánh thót
sương tan
Bờ phong dầu dãi khôn
ngoan chất đầy...
Phù du ảo mộng gió mây
Bao muà thu rụng hao gầy
cây thon
Trăng lên trăng đứng
trăng mòn
Chiêm bao mấy độ vẫn
còn tơ vương...
Bồi hồi nhung nhớ xót
thương
Thuyền em trăm ngả bến
thường về đâu...?
9.10.2011 Lu Hà
Bến Tình Vương Nhớ
Tự chuyển thể thơ Lu Hà: Bến Đợi Thuyền Mơ
Tình vạn dặm thương đò
nhớ bến
Con sông quê lưu luyến
hồn mơ
Kiệu hồng anh rước khi
nào
Em về làm vợ má đào
trăng lên...
Em bẽn lẽn đôi bên họ
mạc
Nhất phu thê một bước
bái đường
Dịu dàng nhị bái tổ
tông
Khoan thai tam bái vợ
chồng bền lâu
Buồn chi hỡi mưa rào
tháng chạp
Gối chăn xô từng chập
gió gào
Mắt huyền thấp thoáng
sương mờ
Nhiễu điều khăn gấm mịt
mù xa xăm
Nghe vũ điệu trời gầm
đất thở
Sức đâu con từ thuở yến
oanh
Tương tư bạc mái đầu
xanh
Giang đầu thác đổ héo
cành phù dung
Còn đâu nưã vợ chồng
ân ái
Đôi bóng hình tê tái
ngày xưa
Thành đô o Huế mặn mà
Sộng Hương bến Ngự nhịp cầu dở dang...
Sộng Hương bến Ngự nhịp cầu dở dang...
Chú Thích: Bài này viết
tặng Mai Hoài Thu
10.1.2012 Lu Hà
Biển Gọi
thơ theo tâm hồn Mai
Hoài Thu: Biển Tình
Sóng biển trào dâng những
nụ hôn
Mang theo vị mặn cuả
tâm hồn
Ngất ngây khi bóng
hoàng hôn phủ
Như cánh hải âu với
gió ngàn
Chân bước nhẹ êm trên
cát vàng
Mênh mông lồng lộng má
say nồng
Lòng tôi đắm đuối bao
năm tháng
Biển gọi hồn ai thắm
má hồng…
Sóng biển nhẹ hôn lên
gót chân
Yêu chiều giận dỗi chút
ghen tuông
Sục sôi cuồn cuộn màu
trắng xoá
Rồi lại tan ra giưã tủi
hờn….
Vẫn ngắm chạnh lòng
cánh hải âu
Xa xa vương vấn nỗi âu
sầu
Mà sao tan nát như mưa
gió
Em nhớ anh nhiều! Anh ở
đâu?
Chiều tối lạnh thêm biển
vẫn sầu
Bàn chân tê cóng cát
chôn sâu
Nhớ anh thương bóng
mình cô lẻ
Ai đã vì ai, có đợi chờ?....
Như cánh hải âu nước
biếc xanh
Lạc bày thầm gọi đến
tên anh
Chiều nay vẫn có người
mong đợi
Khi bóng hoàng hôn biển
cuối trời..
10.10.2009 Lu Hà
Biết Đâu Mà Gặp
cảm tác tác từ một bức
ảnh cuả Mai Hoài Thu
Ơ kià cô gái tuổi mùi
Vin cành phượng vĩ ngậm
ngùi tơ duyên
Thướt tha yểu điệu
thuyền quyên
Vườn cây bướm trắng
thiên nhiên một toà
Long lanh ánh mắt má
đào
Ve sầu rả rích dạt dào
tình ca
Hỏi rằng đã thuận ai
chưa?
Rồng vàng ngưạ đá sớm
trưa đi về
Hay là tí sửu miền quê
Tuổi nào cho hạp dầm dề
mưa rơi...
Anh hào lưu lạc biển
khơi
Biết đâu mà gặp xa xôi
ngàn trùng
Nỗi niềm tơ tóc vấn
vương
Đàn ai réo rắc quê
hương nghẹn ngào
Bầu trời Mỹ Quốc xôn
xao
Dập dìu sóng biển nôn
nao cánh chuồn
Hải âu là lướt nỗi buồn
Hồng nhan bạc mệnh lệ
tuôn mấy dòng
Hồn thơ não nuột cõi
lòng
Trăng vàng "tình
mộng" phấn hương nhạt nhoà...
Chú Thích: Mai Hoài
Thơ tác giả bài thơ " Tình Mộng"
21.11.2011 Lu Hà
Biết Đâu Mà Về
Giao thưà em thắp nén
hương
Đêm nay em khấn bốn
phương đất trời
Trong Nam ngoài Bắc
muôn nơi
Tổ tiên chứng giám trần
ai nỗi niềm
Tình anh em dấu trong
tim
Từng đêm nức nở êm đềm
trở trăn
Thơ tuôn dòng lệ chưá
chan
Canh Dần khuất nẻo Mão
Tân lại về
Đì đùng pháo nổ tứ bề
Thương anh sầu khổ não
nề tâm can
Tương tư trỗi dậy thâm
trầm
Năm canh thánh thót
mưa dầm nỉ non
Giao thưà chẳng có
trăng ngàn
Da trời như mực muôn
vàn xót xa
Mênh mông dặm thẳm bao
la
Hồn nương theo gió biết
đâu mà về?
giao thưà 31.12.2010 Lu Hà
Biết Phải Làm Sao
Anh biết lắm hồn thu
phảng phất
Gió thu buồn cô quạnh
làm sao
Lá thu xào xạc vẩn vơ
Bồi hồi thổn thức hết
vào lại ra
Thư em viết âu sầu tê
tái
Vẫn than phiền bao nỗi
truân chiên
Còn anh thì cũng chẳng
hơn
Cố hương biền biệt
hoàng hôn xế tà...
Giá có được yêu chiều
ân ái
Để vơi đi bao nỗi đắng
cay
Tình thương mang lại
niềm vui
Trái tim ấm áp cho đời
em ơi!
Hãy dấn bước vui tươi
em nhé
Vượt lên trên bao nỗi
khó khăn
Xoá đi bực bội trở
trăn
Ngày dài tháng rộng
muà xuân én về
Bao kỷ niệm tràn trề
xúc cảm
Những đêm dài trằn trọc
thâu canh
Mặn mà như giọt biển
xanh
Ngọt ngào như tiếng
chim oanh trong vườn!
Anh phải biết làm sao
đây nhỉ
Để em tôi vui với
tháng ngày
Sẻ san cốc lệ đầy vơi
Chắt chiu từng hạt muối
đời cho nhau!
11.1.2011 Lu Hà
Bơ Vơ Nẻo Nào
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Dòng Đời Phù Vân
Trăng tròn trái chín
trên cây
Ngẩn ngơ soi bóng đắm
say nhân tình
Thế gian ơi hỡi cô
mình
Hồn thu bảng lảng lá
xanh khe vàng
Đàn ai vọng tới cung
trăng
Hằng Nga thảng thốt ngỡ
ngàng thiên thai
Bồi hồi nhìn xuống trần
ai
Thấy nàng tiên cá thở
dài lệ rơi!
Chập chờn huyền ảo xa
xôi
Ngàn thu lá rụng chơi
vơi má hồng
Xoay vần nỡ cảnh rừng
hoang
Kià vầng nhật nguyệt
mênh mông vô bờ
Biết tìm chàng ở nơi
nao
Phù vân trăm ngả xôn
xao biển hồ
Cuộc đời như giấc
chiêm bao
Thương người thục nữ
bơ vơ nẻo nào?
8.10.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen