Bồi Hồi Mãi Thôi
Đầu năm ngồi dậy bồi hồi
Bâng khuâng tư lự u
hoài mãi thôi
Ngẫm mình như áng mây
trôi
Phù du bao lớp lệ rơi
mấy lần
Cam lai khổ tận vô vàn
Mà sao tôi vẫn sắt son
cõi lòng
Tự do khí khái ngang
tàng
Thuyền tình lận đận má
hồng xôn xao
Ngũ tuần chưa hẳn về
già
Tướng công Uy Viễn khi
xưa thuở nào
Tám mươi tuổi hạc dồi
dào
Bạc phơ mái tóc ngẩn
ngơ trái đào
Tương tư vương vấn bơ
phờ
Thư em gưỉ tới nôn nao
tấm lòng
Chúc anh sức khoẻ
tráng cường
An nhiên tự tại mây hồng
vẩn vơ
Đời tôi ngụp lặn chiêm
bao
Tiên Nga bồng đảo la
đà biển khơi
Sáng ra tỉnh mộng than
ôi!
Thương đàn kiến lưả ngậm
ngùi trần ai?
đầu xuân 2011 Lu Hà
Bỗng Ầm Pháo Vang
Sinh ra trong cõi phàm
trần
Phải đâu kỳ quái siêu
nhân dị thường
Tâm linh cảm xúc khôn
cùng
Khả năng giới hạn tha
hương xứ người
Cô đơn lạc lõng u hoài
Phong trần khổ lụy ngậm
ngùi xót xa
Tấm lòng tri ngộ thiết
tha
Hoàng hôn xế bóng dật
dờ gió thu
Mà sao ai vẫn hững hờ
Dửng dưng cá lội lờ đờ
ao sâu
Trong thư kể lể biết
bao
Nỗi đau xứ sở nỗi sầu
giang san
Mấy ai tri kỷ hồng
nhan
Tâm tình chia sẻ thở
than muôn phần
Nưả đời cô quạnh héo dần
Mây hồng bảng lảng muà
xuân uá tàn
Âu Châu vắng bóng
trăng ngàn
Xung quanh vắng vẻ
không gian nảy mầm?
Giao thưà sao thế âm
thầm
Còn hơn tiếng nưã bỗng
ầm pháo vang?
31.12.2010 Lu Hà
Bồng Bềnh Nhớ Ai
Tuyết dày bao phủ giang sơn
Mây trời trắng đục ngút ngàn phong
ba
Cột đèn xanh đỏ bơ vơ
Mênh mông dặm thẳm biết đâu mà tìm
Hoang vu cảnh vật êm đềm
Muà Đông xứ lạnh nỗi niềm chưá
chan
Lòng còn vương vấn ái ân
Nhớ người trong mộng thả hồn thơ
bay
Đêm qua rạo rực bồi hồi
Thiên nga bồng đảo men say tình
người
Phất phơ tà áo ống tay
Nghê thường cung điệu thuở thời
mai hoa
Chiều nay tựa cửa xót xa
Giáng sinh Thiên Chuá nghẹn ngào
xa xưa
Thuyền quyên yểu điệu má đào
Noel chén rượu mặn mà thâu canh
Đêm khuya hồn lại tự tình
Non xanh nước biếc bồng bềnh nhớ
ai?
24.12.2010 Lu Hà
Bồng Đào Xôn Xao
tặng Mai Hoài Thu nhân
bài thơ: Đời Chăn Vịt
Ơ kià vịt trắng phây
phây
Thiên nga mộng tưởng
hây hây bến tình
Lúng la lúng liếng cô
mình
Mang đôi kính trắng bồng
bềnh cùng ai?
Cảnh như gặp ở thiên
thai
Động đào Từ Thức bến
chài lưới quăng
Đầy giành trứng xếp ngổn
ngang
Kĩu ca kĩu kịt oằn
lưng gánh về
Xem ra hạnh phúc tràn
trề
Muà nào trái ấy dầm dề
lều tranh
Bià rừng sông suối
thanh thanh
Giọng ngâm cao vút
khói thành sương mây
Ngọt bùi vương vấn đắm
say
Tào Khang ân nghiã vơi
đầy nỉ non
Chung thuyền một chuyến
vàng son
Khắc bia để dấu nguồn
cơn mặn nồng
Trái tim đỏ thắm máu hồng
Thu- Hà đôi lưá tang bồng
là đây
Trải qua bao nỗi đắng
cay
Vần thơ tao ngộ tháng
ngày tiêu dao
Chư tiên cảm ngộ nghẹn
ngào
Ngàn thu vằng vặc bồng
đào xôn xao
Lam kiều bến cũ nôn
nao
Nàng Ban ả Tạ dạt dào
Hoài Thu...
Kià ai như bóng Vân Kiều
Chuyến đò ân nghiã mà
ra duyên nồng
Lâo bà giã thuốc huyền sương
Vân Anh một thuỏ Bùi Hàng thành tiên...
Lâo bà giã thuốc huyền sương
Vân Anh một thuỏ Bùi Hàng thành tiên...
Bài thơ dùng nhiều điển tích cổ cuả Tàu:
Nàng Ban, ả Tạ đều là những văn thư nữ kiệt.
Còn Bùi Hàng là một
thư sinh được hồn nàng Vân Kiều hiện lên làm thơ mai mối cho em gái là nàng Vân
Anh .
13.1.2012 Lu Hà
Bóng Nước Soi Hình
Thơ như bóng nước soi
hình
Cho ai trải tóc như
mình thấy nhau
Tâm hồn gửi với trăng
sao
Dập dềnh sóng nước la
đà trời xanh
Bút hoa mượn nét tâm
tình
Chân trời lữ khách bồng
bềnh men say
Phong tình cổ lụy mấy
ai
Nỗi lòng khao khát u
hoài sầu đưa
Tháng ngày vò võ tiêu
hao
Hoa tàn cỏ uá bạc màu
trần suy
Nhâm nhi chén rượu ngậm
ngùi
Giáng sinh Thiên Chuá
ba ngôi giục về
Dặm trường muôn nẻo
sơn khê
Cố hương ta đó biển
khơi trập trùng
Xa nhà bao nỗi vấn
vương
Thương người thục nữ
má hồng phôi phai!
23.12.2010 Lu Hà
Bóng Xế Chiều Tàn
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Bóng Xế
Thoang thoảng bên tai
tiếng vọng xưa
Hồn thu hiu hắt gió
ngân chuà
Dưới chân sóng vỗ buồn
thương nhớ
Giọt lệ rung sương
trái chín muà
Đất khách qua nhanh đời
chóng hết
Châu Âu lạnh lẽo tuổi
tàn nua
Thương đau chôn dấu thời
chinh chiến
Biền biệt quê hương ác
mộng thưà
5.5. 2009 Lu Hà
Bức Thư Xuân Dang Dở
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Bài Thơ Tình Dang Dở
Hôm nay em viết bài
thơ
Mây vần trăng khuyết
ai ngờ được đâu
Ở nơi viễn xứ giưã muà
Gió đông lạnh buốt cỏ
rầu héo hon...
Xuân về nức nở thêm buồn
Quờ tay gối mộng nguồn
cơn tủi sầu
Trong mơ anh hẹn bên cầu
Hương say mật ngọt đẫm
câu chân tình...
Bàng hoàng chợt tỉnh
thương mình
Vỡ tan từng mảnh ảo
hình hư vô
Toàn thân run rẩy mơ hồ
Màn đêm mực nhuộm mịt
mờ sương rơi...
Hồn đau cách biệt xa
xôi
Quê người ảm đạm tả
tơi độc hành
Mỏi mòn đôi mắt nhớ
anh
Chân không đứng vững
trời xanh u hoài...
Em bơi ngược lại dòng
đời
Chân mây góc biển lạc
nơi cuối trời
Lẽ nào anh lại buông
xuôi
Để em ngụp lặn chơi
vơi vì tình
Bài thơ em viết cho
anh
Nưả đời vương vấn đầu
xanh uá tàn
Xôn xao thiên hạ mừng
xuân
Mà sao em vẫn thở than
canh dài....?
16.1.2012 Lu Hà
Bức Tranh Não Nùng
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Tiếng Lòng
Mấy ai đến thăm mồ chiều
tối
Lòng quặn đau tê tái cỏ
dầy
Xanh xao lên tấm bia gầy
Sương sa từng giọt
tràn đầy thiết tha...
Đời dâu bể làm sao kể
xiết
Tôi lang thang thảm
thiết xứ người
Làm dâu dở mếu dở cười
Không đi bước nưã ai
người nuôi con?
Con thương mẹ mỏi mòn
thức giấc
Mẹ thương con từng bước
đa mang
Đêm đêm nhỏ lệ đôi
hàng
Đốt thêm nén nưã kẻo
nhang lụi tàn...
Thôi đành vậy lê thân
xứ lạ
Nưả phần hồn đày đoạ thê lương
Thương chồng tôi phải
chịu tang
Như con chim sáo dở
dang lỡ làng
Đời viễn xứ vấn vương
bi thảm
Chén rượu nồng ảm đạm
men say
Người ta uống chén vơi
đầy
Còn tôi uống chén đắng
cay nhạt mùi....
Vòng tục lụy sầu bi ai
biết
Tình là chi sống chết
vì tình
Ngày tàn tháng tận thất
kinh
Đèo thêm chữ nghiã cực
hình chua cay....
Chồng tôi ngủ giấc say
muôn thuở
Vầng trăng lên cổ độ
sáng soi
Mình em thức giấc anh
ơi!
Sao anh không dậy mà
ngồi nhìn em?
Trời mưa tối nhá nhem
bụi bặm
Mẹ con em lê tấm thân
trần
Còn người còn cả thế
gian
Còn con em phải ở gần
với con...
Con bé nhỏ tủi hờn thơ
dại
Giọt sầu bi tê tái đến
trường
Nỡ đâu em lại trên đường
Bát cơm manh áo tự
còng đôi chân....
Tình lận đận giận hờn
sầu tủi
Giàn vở tuồng thế thái
nhân gian
Kêu sương tiếng quạ
canh tàn
Giật mình tức giấc ưá
tràn bờ mi
Xứ sở lạ bốn bề sóng vỗ
Hồn tôi như lạc giưã đảo
hoang
Chân trời góc bể bàng
hoàng
Đỏ au đôi mắt phũ
phàng vầng dương
Đêm hiu hắt trong tầng
mây ảo
Mặc hồn tôi lạc giưã
tiêu điều
Rừng sim tím ngắt cô
liêu
Khẳng khiu cành lá xế
chiều rồi chăng...?
Sầu trăm mối ngổn
ngang cơn sóng
Chiếc thuyền nan chở nặng
tơ lòng
Hắt hiu leo lắt trong
phòng
Ngọn đèn cô quạnh xót
thương cho tình
Ôm sầu hận phận mình
manh chiếu
Thuyền lênh đênh sóng vỗ biển khơi
Bát cơm manh áo tả tơi
Như cơn khát bạc hết
thời đỏ đen...
Tìm lối cũ đường mòn sỏi
đá
Dấu chân quen lã chã đớn
đau
Bới tìm kỷ niệm xa xưa
Sương khuya nhỏ giọt
mái đầu lo âu...
Người thiếu phụ u sầu
ám ảnh
Tiếng đàn bầu ai gảy
trong đêm
Não nùng ảm đạm êm đềm
Chân giày chân đất nỗi
niềm sầu tư...
Trăng leo núi bơ phờ mệt
nhọc
Tôi giật mình trở giấc
sang canh
Gió luà lay động bức
mành
Vành tang nấm mộ bức
tranh não nùng...!!!
22.12.2011 Lu Hà
Buồn Tê Tái
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Khóc Tủi
Than khóc làm chi trận
đổi dâu
Cánh chim phiêu bạt ở
nơi đâu?
Dặm trường tuấn mã đời
lưu lạc
Bể thẳm kình như kiếp
tủi sầu!
Tráng sĩ bôn ba trăm vạn
nẻo
Thuyền quyên tức tưởi
bước sang cầu
Nỗi buồn tê tái tình
ngang trái
Thánh thót hạt sương
phủ mái đầu!
31.1.2012 Lu Hà
Buồn Thiếu Phụ
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Khóc Tủi
Phế hưng bao cuộc bể
dâu
Đau thương tang tóc uá
màu cỏ cây
Trải bao năm tháng đắng
cay
Canh khuya trằn trọc
vơi đầy nỉ non
Nằm nghe sầu gọi nguồn
cơn
Bọt bèo trôi nổi sóng
cồn biển khơi
Cô đơn bạc bẽo chơi
vơi
Thuyền em mất lái tả
tơi giưã dòng
Nghẹn ngào sợi chỉ
tơ vương
Biếng khuây gương lược
má hồng phôi phai
Văn thơ rất mực chương
đài
Con nhà gia giáo trần
ai mấy người
Dặm trường đất khách
xa xôi
Bâng khuâng tư lự một
đời phong sương
Thương em anh để trong
lòng
Nỗi buồn thiếu phụ đoạn
trường canh thâu...
1.2.2012 Lu Hà
Buồn Xa Xứ
hoạ thơ Mai hoài Thu
Thơ thẩn chiều nay lữ
khách sầu
Xa hương biền biệt nỗi
thương đau
Vì ai gây nỗi ra tang
tóc
Tuỉ hận xót xa phải trắng
đầu
Nhạn lạc bốn phương buồn
viễn xứ
Chim lồng năm ngả vết
thương sâu
Bao giờ nối được tình
non nước
Huynh đệ hai miền lại
với nhau ?
5.5. 2009 Lu Hà
Cảm Xuân Muá Bút
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Khai Bút Mừng Xuân
Gió xuân thổi nàng thơ nhập mộng
Trăm sắc hoa tơ tưởng
tuổi hồng
Mình ta một chén rượu
nồng
Mơ màng xác pháo nỗi
lòng tha hương...
Tình chia sẻ bốn
phương nhung nhớ
Khắp năm châu chan
chưá một nhà
Mứt sen nghi ngút
hương trà
Bàn thờ tiên tổ đậm đà
khói nhang...
Muá cán bút mấy dòng
thi phú
Cảm tác bằng tâm não bấy
nay
Nhâm thìn rồng lượn
mây bay
Toàn cầu hy vọng nắm
tay kết đoàn
Chúc đất nước ba miền
hạnh phúc
Cờ buá liềm tan tác tả
tơi
Dân cày đòi ruộng khắp
nơi
Độc tài tham nhũng
chơi vơi lộn nhào
Quyền dân chủ máu trào
lệ đổ
Cùng đứng lên do dự mãi
sao
Giang sơn lãnh hải cơ
đồ
Ngàn năm còn mãi bến
đò tình chung
Tiếng xuân bước ngập
ngừng e thẹn
Má bồ quân lận đận sớm
hôm
Xứ người tất tả ôm đồm
Học hành sinh kế đừng
chồm lên thơ
Phòng xuân mở ngẩn ngơ
ngây ngất
Cánh rồng bay tha thiết
người ơi!
Dập dìu thuyền cũng ra
khơi
Căng buồm lộng gió cho
đời nở hoa...
Chắp tay khấn ngàn sao
thiên thể
Có nghe chăng một dải
đào nguyên
Xuân về bạch ngọc chư
tiên
Hằng Nga lấp ló thuyền
quyên gợi tình...
Hà lữ khách lênh đênh
bốn bể
Cũng tung tăng í ới
Thu ơi!
Rượu vào thi ngấm ra lời
Thơ bay tới tận cổng
trời ngân nga
Lão Thái Thượng đang
muà đan luyện
Mải nghe thơ lẩn thẩn
mà quên
Thái Chân Ngọc Nữ thản
nhiên
Phây phây nhảy muá nhớ
duyên hồng trần...
Tây Vương Mẫu bần thần
thức dậy
Để Ngọc Hoàng la lối
om xòm
Luật thơ lâu đã đóng
hòm
Loạn cho dương thế thằng
còm làm thơ...
Bộ kiểm duyệt đi đâu tất
cả
Mấy ngày xuân sa đoạ
ăn chơi
Lơ là lùng sục đánh
hơi
Thơ không đóng thuế tới
nơi Thiên Đình...
24.1.2012 Lu Hà
Cảm Xúc Cuối Năm
cảm tác từ tấm hình
Mai Hoài Thu ở Sài Gòn 2005
Thu về thăm lại đầm
sen
Lâng lâng gót ngọc như
tiên giáng trần
Áo đen xoả tóc mây
ngàn
Thơ ngây trang trọng
muôn vàn thiết tha
Hồn em trắng muốt la
ngà
Hương thơm ngào ngạt mặn
mà tình ca
Dưới cầu nước biếc
ngân nga
Tỉ tê róc rách nghẹn
ngào Thu ơi!
Đi đâu biền biệt mãi
hoài
Hôm nay trở lại bồi hồi
nhụy sen
Mảnh mai kiều diễm
thiên nhiên
Nỗi đau thổn thức ưu
phiền thế nhân
Xôn xao ong bướm xa gần
Thuyền quyên yểu điệu
bần thần ngẩn ngơ
Bâng khuâng năn nỉ vần
thơ
Cuối năm mới nhú chậu
đào trổ bông...
26.12.2011 Lu Hà
Cảm Xúc Thần Tiên
Nhớ lại những lần anh vụng trộm
Gặp em trong cõi mộng chiêm bao
Tâm tình nhân thế là như vậy
Rồi lại ưu tư mối cảm sầu...
Em ơi! có kẻ ở trần gian
Thương mến ân tình chuyện ái ân
Để lại lòng em xao xuyến động
Bao nhiêu cảm xúc chốn thần
tiên...
Thế có buồn không em gái ơi!
Phù du bèo bọt cõi luân hồi
Hợp tan, tan hợp trời muôn ngả
Văng vẳng thông reo tiếng gió cười...
Theo cánh nhạn bay được bấy nhiêu
Nỗi niềm tâm sự gửi cho nhau
Thương em anh biết làm sao nhỉ
Tư lự bâng khuâng bóng ác tà...
Những buổi hoàng hôn anh nhớ em
Thu qua đông đến tháng năm buồn
Xa quê vương vấn tuôn dòng lệ
Cảm xúc thần tiên hương gió thơm!
Trong nỗi cô đơn tìm đến nhau
Tâm linh trí tuệ ở trong đầu
Trái tim thổn thức hồn thơ gọi
Đêm tối mịt mùng hoang đảo xa!...
22.12.2010 Lu Hà
Cảnh Thu Buồn
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Khép Cổng
Hoa bướm đang say bức
dậu rào
Sụt sùi mưa gió uốn
phi lao
Nhện tơ giăng lưới cầu
ao lạnh
Chim chóc ngừng ca chẳng
muốn chào
Mái tóc ai xanh hồn viễn
khách
Thương đời thiếu nữ
trái bồng đào
Cỏ rầu lá rụng thu tàn
lụi
Cá lội buồn sao lại trốn
vào...
27.11.2011 Lu Hà
Canh Trường Nỉ Non
Đêm Đông vò võ một mình
Nhớ nàng tiên nữ tuổi xanh má hồng
Xa xôi bồng đảo đại dương
Hoang vu cồn trắng mênh mông chim
cò
Dập dìu trăng nước lao xao
Bồi hồi than thở ngóng chờ hồn tôi
Mong thư như cánh nhạn bay
Buộc chân chỉ đỏ chân trời nước
mây
Trần gian bận bịu suốt ngày
Mưu sinh cuộc sống rã rời tháng
năm
Thương người bằng cả trái tim
Hồn tôi ngây ngất từng đêm rủ về
Mấy phen quyết chí nguyện thề
Bao la biển rộng sơn khê dặm đường
Thuyền tình theo gió băng băng
Vu thần sơn đảo canh trường nỉ
non!
21.12.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen