Cô Đơn Linh Hồn
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Độc Hành
Bây giờ em ở nơi đâu?
Có nghe anh gọi đêm sầu
nỉ non
Cơn men cuồng loạn
linh hồn
Giọt châu lã chã trào
tuôn sụt sùi
Canh khuya thổn thức
ngậm ngùi
Vầng trăng sẻ nưả chôn
vùi biển sâu
Xanh xao rêu đá phủ
màu
Độc hành lầm lũi cúi đầu
bước đi
Nuốt từng ngụm nhớ xa
xôi
Trái tim se thắt tả
tơi bơ thờ
Quầng thâm dấu ngủ
sưng bờ
Con thuyền lạc lòng hững
hờ trôi xuôi...
Rót từng nhịp thở chơi
vơi
Chén sầu sóng sánh vạn
lời thở than
Mịt mờ nhân ảnh tâm
can
Dáng em tiều tụy thân
tàn thế sao?
Em đi lòng dạ hư hao
Âm dương cách biệt lờ mờ hơi sương
Anh ngồi đơn độc bên
đường
Nắng mưa rầu rĩ bi
thương mãi hoài...
30.11.2011 Lu Hà
Cô Gái Tuổi Xuân Thì
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Đợi Chờ
Lững thững trên đường
phố
Một mình biết đến đâu
Hững hờ cơn gió thổi
Thoang thoảng cõi hư
hao...
Đêm tối San Jose
Em tôi, chẳng thảnh
thơi
Bâng khuâng trên hè phố
Vời vợi nỗi sầu rơi...
Năm tháng chờ mong đợi
Mưa thu giọt tả tơi
Nôn nao trên phiến lá
Xanh xao tới cõi trời...
Một mình vẫn bước đi
Mái tóc xoã ngang vai
Ôi! sao mà nhớ thế
Cô gái tuổi xuân
thì...
Tâm hồn vẫn cuồng si
Em gái ngoài ba mươi
Thuyền quyên cô thục nữ
Thương! thương quá đi
thôi...!
7.2.2012 Lu Hà
Có Ngờ Đâu
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Chân núi cây xanh toả
khói mờ
Hoàng hôn buông thả cảnh
lơ thơ
Quán sương vắng vẻ đèn
vưà sáng
Cưả ngỏ quạnh hiu gió
hững hờ
Trong đó người xưa vưà
cạn chén
Ngoài này thi khách vẫn
ngẩn ngơ
Vãng lai lưỡng lự tình
chưa dứt
Ai có ngờ ai vẫn đợi
chờ...?
8.12.2009 Lu Hà
Cõi Trần Tục
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Thói Đời
Khắc khoải Cuốc kêu nhớ
lại về
Kià hồn Thục Đế vẫn si
mê
Giang Sơn chìm đắm vào
tay giặc
Thế nước dầu sôi bởi
lưỡi hề
Ba vạn sáu ngàn ngày
đã hết
Năm canh văng vẳng nỗi
ê chề
Thói đời cô phụ lòng
nhân thế
Nấm mộ rêu xanh khóc bạn
bè ?
15.4.2010 Lu Hà
Cơn Bão Lòng Em
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Mưa Tháng Chạp
Đêm tháng chạp trời ơi
giông bão
Nhớ mẹ cha ảo não tấm
thân
Mái hiên lồng lộn xoay
vần
Ngậm ngủi tức tưởi bần
thần nhớ quê
Lòng rười rượi mong về
cố quốc
Em ra đi từng bước não
nề
Nước non nặng một lời
thề
Quê hương dặm nẻo sơn
khê mọi miền
Hỡi năm tháng ưu phiền
nhung nhớ
Cõi hư vô cổ độ trăng
soi
Phật Đà hải lượng từ
bi
Cây đào đầu ngõ mỗi
khi tết về
Hoa đào rụng bốn bề hương khói
Mái nhà tranh le lói
buồn thêm
Mưa giăng nặng hạt
vương thềm
Tình cô gái Huế môi mềm
run run
Đêm càng nhớ cố nhân
thuở đó
Nhớ lạ chi người ở nơi
mô?
Xa xa dãy núi mịt mờ
Hồn thơ em lạc bến bờ
nào đây?
10.1.2012 Lu Hà
Con Tàu Định Mệnh
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Ước Muốn...
Thấy ta thác đổ làm
chi
Mạch sầu thấm đẫm biết
về nơi đâu...?
Ngàn năm rong ruổi
giang đầu
Thương chòm mây bạc bể
dâu nhân tình...
Nhấp nhô kià sóng lân
tinh
Tung tăng trắng xoá biển
xanh chập chờn
Con tàu định mệnh vô hồn
Hát ca ảo vọng nguồn
cơn hận trời...
Làm người mất trí chơi
vơi
Lang thang giưã phố tả
tơi chợ đời
Trần gian khổ lụy khóc
cười
Muộn phiền điên đảo thảnh
thơi chôn vùi...
Mảnh hồn bay bổng buồn
vui
Phù du cõi tạm hỡi người
trần ai
Chìm sâu giấc mộng
canh dài
Ê chề trơ trọi chương
đài thiên thu...!
14.2.2012 Lu Hà
Cưả Chuà Chân Kinh
hoạ chuyển thơ Mai
Hoài Thu: Rồi Sẽ Về Đâu?
Em chìm đắm bốn mươi
năm lẻ
Bởi yêu nhiều bao nỗi
đau thương
Hận đời biếng trải lược
gương
U buồn cay đắng trái
vương bến tình...
Tim khờ dại trời xanh
thăm thẳm
Thuở thiếu thời đằm thắm
đã yêu
Trong nôi thoang thoảng
hương Kiều
Ba thương má nựng sớm
chiều thướt tha...
Em lớn dậy ngây thơ mộng
tưởng
Trời tím mây bảng lảng
hoàng hôn
Ngờ đâu lệ chảy trào
tuôn
Khổ đau cùng tận nguồn
cơn tủi sầu...
Bởi tiền kiếp ba đào bạc
bẽo
Phận hồng nhan lẽo đẽo
theo sau
Ái ân nghiã điạ chôn
sâu
Giai không tứ đại cưả
chuà chân kinh...
17.1.2012 Lu Hà
Cũng Hội Phường
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Hồi Tưởng
Ảo não hoàng hôn lạnh
khói hương
Bầu trời ảm đạm mấy
khi sương
Anh đào tuyết phủ
thương sầu quá
Cúc trắng tà huy khóc
dặm đường
Nhớ nước xa nhà cơn
gió bão
Gọi hồn lữ khách nỗi
lòng vương
Lá rơi xào xạc thu tàn
lụi
Giun dế vào đông cũng
hội phường...
23.11.2011 Lu Hà
Cùng Mộng Bên Nhau
Cảm xúc từ bài thơ
" Đêm " cuả Mai Hoài Thu
Từng đêm em vẫn thở
dài
Côn trùng rên rỉ u
hoài mãi Thu
Nghe tim tình tự canh
khuya
Hồn Thu lãng đãng lạc
vào cõi mơ
Bờ môi nóng bỏng khát
khao
Mênh mông sa mạc mơ hồ
trời mưa
Nư thèm hơi thở thiết
tha
Người ta yêu dấu bây
giờ xa xôi
Lững lờ kià áng mây
trôi
Nỗi đau vỡ vụn mà ai
nghẹn ngào
Trăng khuya khuất nẻo
xa mờ
Mịt mù viễn ảnh bến bờ
khổ đau
Bao đêm anh cũng nằm
mơ
Ôm em ngây ngất dạt
dào nụ hôn
Màn đêm quạnh quẽ linh
hồn
Nằm nghe lá rụng mà buồn
Thu ơi!
Mặn nồng êm ái phút
giây
Vòng tay hư ảo rã rời
canh thâu
Âm thầm thổn thức gọi
Thu
Không gian lạnh lẽo bơ
vơ não nề
Dặm trường muôn nẻo
sơn khê
Đêm nay em có nhớ về cố
hương?
Bao nhiêu kỷ niệm thân
thương
Bờ tre giếng nước con
đường cỏ lau
Sao ta lại chẳng cùng
nhau?
Chung chăn chung gối mặn
mà trong mơ....!
16.1.2011 Lu Hà
Cuốc Kêu Thương
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Nặng Gánh
Mười năm dư lẻ biệt ly
hương
Ai có hay chăng nỗi hận
trường
Duyên phận má hồng đau
nhức nhối
Mệnh đày tơ liễu khóc
tha phương
Biển hồ sương khói hồn
cô quạnh
Sông nước quê nhà
nghiã vấn vương
Chồng chất đôi vai
thêm nặng gánh
Tơ lòng ai oán cuốc
kêu thương...!
24.11.2011 Lu Hà
Đa Tình Cổ Hận
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Tự Cảm
Thôi cố kiếp này chẳng
lấy chồng
Kiếp sau Hà mỗ có nghe
không?
Luân hồi chìm nổi thân
bèo bọt
Lận đận phong ba trí
gánh gồng
Tình mẹ công lao trời
chẳng phụ
Thương con tận tụy dám
cuồng ngông
Tiền định cho hay đành
chịu vậy
Đa tình cổ hận sợi tơ
hồng!
27.1.2012 Lu Hà
Đắng Cay Thế Này
tặng Mai Hoài Thu
Em đi đôi dày gót cao
Cao là cao nhất như
sao trên trời
Áo đen cặp kính bồi hồi
Cho ai thơ thẩn chơi
vơi cõi lòng
Nụ cười rạng rỡ minh
thông
Đế dày phẳng rộng dặm
trường xá chi?
Dẻo dai chững chạc dậy
thì
Mà sao em vẫn ngã hoài
thế Thu?
Em luôn than thở sầu
tư
Hồng nhan bạc mệnh bị
lưà luôn luôn...
Chân thành nhẹ dạ đa
đoan
Để người lợi dụng tâm
hồn thơ ngây
Tiền tài vốn liếng trắng
tay
Mẹ con côi cút đắng
cay thế này
Yêu ma quỷ quái mặt
dày
Giả nghèo giả khổ vơi
đầy nỉ non
Đặt điều vu khống giá
oan
Thương thương oái oái bán buôn lạc loài
Thương thương oái oái bán buôn lạc loài
Mặt người dạ thú đười
ươi
Ăn theo kiếm chác trò
đời nhố nhăng
Hân hoan một chút bẽ
bàng
Thiên thu uất hận canh
trường lệ chan....
9.1.2012 Lu Hà
Dật Dờ Gió Sương
Hoà bình hay chiến tranh đây
Bốn bề pháo nổ góc trời rền vang
Bập bùng khói toả mênh mông
Thăng thiên sáng rực hào quang lẫy
lừng
Đì đùng pháo tép ngỡ ngàng
Hung hăng pháo cối mấy chàng trổ
oai
Loe xoe kià hẳn pháo dây
Chỗ kia phun lưả hàng cây dựng cờ
Loanh quanh mấy tốp lô nhô
Ôm vai bá cổ ngẩn ngơ má hồng
Đốt xong bó pháo vội vàng
Bỏ ngay trận điạ chiến công diệt đồn
Mừng thay thiên hạ sinh tồn
Châu Âu phẳng lặng đâu còn chiến
tranh
Cố hương bao nỗi bất bình
Trông người mà tủi dân mình lầm
than
Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần
Nhớ ai thêm nỗi bồn chồn vấn vương
Rì rào tuyết rụng hàng thông
Mà sao hiu hắt cõi lòng bao la
Ngán xem quang cảnh giao thưà
Tha hương xứ sở dật dờ gió sương!
1 giờ sáng 1.1.2011 Lu Hà
Để Lại Nỗi Sầu
chuyển thể thơ Mai
hoài Thu: Chút Tình Gởi Lại
Tình sầu gởi lại cho
em
Muộn màng thơ mộng nỗi
niềm ái ân
Đêm nghe sóng vỗ điêu
tàn
Mênh mông cồn đảo lưã
lần phôi phai
Nắng hồng anh dệt ban
mai
Trời vưà ló dạng vắn
dài chiều đông
Xanh màu nhung nhớ đại
dương
Hồn hoang giưã chốn hư
không xa mờ...
Nhạc lòng một khúc hư
hao
Canh tàn thổn thức nghẹn
ngào mưa rơi
Tương tư ngấn lệ rã rời
Uá màu cây cỏ tuổi đời
héo hon
Anh đi biển dội nguồn
cơn
Đường xa biền biệt sầu
tuôn ngậm ngùi
Mưa ơi! Thấm áo sụt
sùi
Đôi dòng giá lạnh buồn
vui tháng ngày...
22.11.2011 Lu Hà
Đêm Cầu Nguyện
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm Tận Cùng Đau Khổ
Trời càng tối sương
rơi thảm thiết
Bóng người đi xa khuất
thật rồi
Ôm chăn vò võ lẻ loi
Để con ở lại chơi vơi
nỗi niềm
Ôi Thiên Chuá, hay con
ngoại đạo?
Chẳng xót thương đau
khổ tận cùng
Vẫn tin số mệnh phũ
phàng
Trả vay nghiệp quả não
nùng thê lương
Trọn chung thủy yêu
thương tha thiết
Thuyền lênh đênh biền
biệt cách xa
Ruồng con bỏ giưã Ngân
Hà
Yêu người cam chịu khổ
đau lạc loài
Đời phiêu bạt xứ người
lạc lõng
Linh hồn con bảng lảng
ngu ngơ
Hai con trẻ dại ngây
thơ
Chúng cần có mẹ bơ vơ
gịọt sầu
Phép mầu nhiệm tình
yêu Thiên Chuá
Mong một ngày hai đưá
bên nhau
Quên đi bao nỗi xót xa
Chuỗi ngày sầu tủi đầu
bù héo hon
Tình lận đận vàng son
ngọc đá
Bốn mươi năm héo uá
hương tàn
Yêu người mới dám liều
thân
Thương con vô tội trần
gian ngậm ngùi
Ai đâu biết đầu môi
chót lưỡi
Đã bao lần hẹn mãi thế
thôi
Từng đêm ảo não mưa
rơi
Sống trong tuyệt vọng
rã rời thân con
Hãy cứu vớt đời con
Thiên Chuá
Muà xuân về hoa lá
xanh tươi
Cho con lấy lại nụ cười
Tim con rung động bồi
hồi như xưa.
10.11.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen