Đêm Hội Ngộ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm
Đêm tiếng nấc nghẹn
ngào than khóc
Cành cây khô gió thốc
mưa rơi
Côn trùng rên rỉ xa
xôi
Hồn chìm sâu xuống biển
khơi xa mờ...
Lòng ảo não bến bờ cằn
cỗi
Làn môi khô tê tái xót
xa
Nư thèm hơi thở thiết
tha
Người xưa yêu dấu mặn
mà trần ai
Đêm cuồn cuộn giòng
trôi lặng lẽ
Mây hững hờ quan tái
người ơi!
Bóng trăng khuất nẻo
chân trời
Để ai buồn khổ chơi
vơi nỗi niềm...
Chắc nơi ấy bình yên
anh nhỉ
Từng đêm về đắm đuối
hoang vu
Thịt da thơm ngát như
mơ
Đêm không còn nưã gối
vò chăn sô...
Không còn nưã vuốt ve
âu yếm
Nụ hôn sâu thấm đẫm
môi mềm
Phụng long ẻo lả bên
thềm
Tiếng gà chợt gáy cánh
chim về trời...
Chỉ còn chút mồ hôi bốc
khói
Làn da hồng ân ái cũng
tan
Vòng tay hư ảo chưá
chan
Bỗng dưng biến mất lệ
tràn bình minh...
15.11.2011 Lu Hà
Đêm Cuối Cuộc Tình
Chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Hãy Uống
Đi
Đêm nay ta uống giọt buồn
Nỗi sầu tê tái lệ tràn bờ mi
Buồng tim lạnh buốt người ơi!
Cõi lòng băng giá ngậm ngùi chia
ly
Uống đi rồi hãy ra đi
Phím tơ nguyệt lạnh biển khơi chập
chồng
Hồn mê lảo đảo đại dương
Lời thề năm ngoái má hồng hồng
phôi phai
Uống đi chén rượu lỡ rồi
Giọt tình xót lại tiếng đời thị
phi
Uống say cho hết xuân thì
Giờ còn chi nưã chia ly cuộc tình
Uống đi thổn thức hỡi anh
Phấn son đã nhạt tàn canh mưá thưà
Thương cho giây phút dại khờ
Trao niềm ân ái bến bờ xa xôi
Uống đi dang dở một đời
Đam mê cuồng vọng tháng ngày trôi qua
Xót đau lỡ bước sa đà
Cuồng si đã cạn má đào phù du...
15.12.2010 Lu Hà
Đêm Mộng Trăng Vàng
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Tình Mộng
Gió lay động mơn man vắng
vẻ
Ánh trăng vàng nhè nhẹ
như ru
Chập chờn khi tỏ khi
lu
Khói sương mây phủ mịt
mù gần xa...
Nào đâu thấy vườn hoa
bướm lượn
Nhện giăng tơ lận đận
góc trời
Lỡ rồi giây phút lả
lơi
Tình sao cay đắng tả
tơi cuộc đời
Trăng với gió rầm rì
sùi sụt
Món nợ tình da diết đắm
say
Trời ơi, sao quá chua
cay
Thương cho thân xác trả
vay ngậm ngùi
Hồn em gởi góc trời xa
nhớ
Sóng trùng dương cổ độ
trăng vương
Dù cho nhạt phấn phai
hương
Anh còn vẫn trọn non
sông vẹn thề...
Lòng trĩu nặng si mê
nhân thế
Lời nguyền chôn về tới
cõi âm
Hồn xưa phảng phất xa
xăm
Khổ đau một thuở âm thầm
em mang...
Lỡ sau có thiên đàng gặp
lại
Lại cùng nhau êm ái ân
cần
Chẳng xa và cũng chẳng
gần
Ở nơi tiên cảnh bần thần
nỉ non
Và đừng để giận hờn
thêm nưã
Hát cho nhau giấc ngủ
êm đềm
Xoá tan đi hết nỗi niềm
Tàn canh rượu ngọt môi
mềm tình thơ!!!
21.11.2011 Lu Hà
Đêm Mưa Sầu Mộng
chuyển thể thơ Mai
hoài Thu " Tan Vỡ "
Nhiều đêm em vẫn nhớ
mong
Anh về như đám mây hồng
hân hoan
Đừng ngần ngại nưã em
van
Lưã lần chi để muôn
vàn tái tê
Song thưa lạnh lẽo bốn
bề
Dẫu nhầu chăn gối não
nề đắng cay
Cuộc tình ân ái men say
Niềm vui hương vị trái
cây ngọt ngào
Những đêm mưa gió rì
rào
Hàng hiên lã chã lòng
nào chả đau
Cô đơn buồn bã âu sầu
Tháng ngày rong ruổi
cơ cầu anh ơi!
Thuyền tình bể ái chơi
vơi
Trái ngang món nợ đất
trời lênh đênh
Mộng vàng tan vỡ tuổi
xanh
Biếng khuây tóc rối
tàn canh bơ phờ
Côn trùng rên rỉ gần
xa
Mông lung quạnh quẽ mịt
mù sương thu
Nhớ anh ảo giác mơ hồ
Bồng lai tiên cảnh biết
đâu mà tìm
Lắng nghe nhịp đập
trái tim
Không gian vắng vẻ im
lìm bao la
Đam mê thành kẻ dại khờ
Mưa rơi ngấn lệ hoen mờ
xa xôi
Gọi tên nức nở ngậm
ngùi
Tình điên khao khát một
đời dở dang !
4.10 .2011 Lu Hà
Đêm Mưa Trước Giáng sinh
Mây giăng từng hạt não nùng
Đầm đià vạn hạt lòng càng chưá
chan
Nỗi niềm thương nhớ vô vàn
Canh khuya lạnh lẽo hàng hiên tủi
sầu
Tâm hồn theo gió vân vu
Lạc miền ốc đảo vẩn vơ u buồn
Bâng khuâng tâm trạng bồn chồn
Đêm dài ảo não tuôn tràn mưa rơi!
Tình tôi tha thiết một người
Phương xa nàng cũng ngậm ngùi như
tôi
Cớ sao chẳng nói nên lời
Trùng dương dặm thảm đất trời đổ
mưa
Giọt mưa đâu cũng giống nhau
Lòng người dương thế muôn màu khác
nhau
Mấy ai chiu chắt nâng niu
Vần thơ bi lụy sầu tư nổi lòng!
22.12.2010 Lu Hà
Đêm Mưa Xuân
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu
Xuân đã đến, xuân sầu,
xuân tủi
Gió xuân về buốt quá
người ơi!
Xứ người tuyết lạnh xa
xôi
Trăng xuân bàng bạc,
mưa rơi não nùng.
Trời bát ngát mịt mùng
quan tái
Giọt mưa đêm thêm tối
hàng hiên
Canh Dần xuân gọi ưu phiền
Tình quê chan chưá nỗi
niềm tha hương…
Người thiếu phụ bâng
khuâng xao xuyến
Suốt năm canh quyến
luyến mãi thôi…
Bên ngoài gió nổi vân
vi
Đất trời rỏ lệ thương
người xa nhau…!
12.3.2010 Lu Hà
Đêm Sầu
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Sầu Tê Tái
Ngoài hiên tàu lệ vơi
đầy
Giọt sương thánh thót
xáo gày ngày xuân
Nằm nghe bể dội ca
luân
Trầm luân khổ aỉ đằng
vân mây buồn
Nổi lòng rầu rĩ mưa
tuôn
Trần gian còn kẻ đêm
buồn thấu chăng?
Thuyền trăng lưng gió
sao băng
Cô đơn thoang thoảng
nhỡ nhàng thuả xưa
Nỗi mình tê tái đêm
sâu
Phong trần dấu bụi hồn
đau héo mòn
Trăng soi đuà rỡn giận
hờn
Tình vương xa vấn lòng
son khéo nhoà
Ngẫm thân phù thể trôi
qua
Bồng lai mộng gửi
trăng già thảnh thơi
Thuyền tình lạc lối xa
khơi
Luân hồi trôi nổi kiếp
đời sầu tư….
14.8.2009 Lu Hà
Đêm Sầu Lá Rụng
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm
Lao xao lá rụng thu về
Bên song cưả sổ bốn bề
gió thương
Canh khuya huyền ảo tơ
vương
Gưỉ vào giấc mộng khói
sương cuộc đời
Phù du lãng đãng bèo
trôi
Lòng ta còn vướng đầy
vơi nỗi buồn
Xót cho một nưả cung
đàn
Trăng tròn lại khuyết
mây tan rã hồn
Bâng khuâng giọt đắng
môi son
Chôn vào dĩ vãng héo
mòn tiêu dao
Đêm dài nghe gió xôn
xao
Xanh xao vàng võ lòng
nào chẳng đau
Ngoài hiên thánh thót
mưa sa
Côn trùng rên rỉ mình
ta ngậm ngùi.
22.12.2009 Lu Hà
Đêm Tủi Sầu
cảm tác từ thơ tự do
cuả Mai Hoài Thu: Xót Xa
Từng đêm dồn dập anh
ơi!
Chập chờn hư ảo tả tơi
não nề
Bóng đen lả lướt ê chề
Đoạ đầy tâm não dầm dề
mưa rơi....
Yêu nhau sao nỡ xa rời
Mỗi người mỗi ngả chân
trời cuối mây
Vết thương ngày đó còn
đây
Tình sầu chôn kín đắng
cay nghẹn ngào
Người đi xa khuất năm
nào
Yêu đương âu yếm cấu
cào dư âm
Chút hương tàn đọng
tháng năm
Không gian mờ mịt âm
thầm mình em
Tình theo gió núi êm đềm
Gót hài in dấu màn đêm
mịt mờ
Tìm đâu cho thấy bến bờ
Xa khơi biển động cơ đồ
tả tơi...
Sương gieo hiu hắt
chơi vơi
Hàng cây rung động hạt
rơi mấy hàng
Ngậm ngùi lữ khách tha
phương
Giọt mưa hờ hững theo
dòng sông xưa...
Ôm nhau trong mộng nhạt
nhoà
Hương nồng vỡ vụn bóng
mờ mờ đêm
Hàng Nga nhỏ lệ vương
thềm
Tim em giá buốt theo
miền hư vô....!
8.1.2012 Lu Hà
Đi Đi Anh
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Cuộc Tình Không Đoạn Kết
Tình chưa hết cho em
đau khổ
Lòng còn buồn nức nở
làm thơ
Hồn người giá lạnh bơ
vơ
Giận hờn thổn thức nghẹn
ngào lệ sa
Xin cầu nguyện bốn muà
hoa nở
Em lang thang đày đoạ
trần ai
Xót xa định mệnh chua
cay
Phút giây nuối tiếc
vơi đầy nỉ non
Hãy trả lại ngày buồn
tháng tủi
Dạ tiệc đầu lần cuối
chia xa
Nhật Hồng tay đón lẵng
hoa
Trái tim rung động nhạt
nhoà mưa rơi
Bài thơ đó mấy nhời nhức
nhối
Để lòng ai tê tái xót
xa
Nỡ sao kết tội ngu ngơ
Đau buồn ủ rũ xác xơ
héo tàn
Từ lần đó không còn gặp
nưã
Rồi ra đi chẳng có tiễn
đưa
Xuân về lòng cứ tuôn
mưa
Nguôi ngoai gió bão nuốt
vào giọt cay
Đêm vắng gọi cuồng say
khổ não
Yêu càng nhiều chất
chưá càng sâu
Chôn vùi kỷ niệm sầu
đau
Tình si rạn vỡ giang đầu
héo hon
Bởi hai đưá không duyên không nợ
Nói làm gì hai chữ thủy
chung
Quên đi chiều hẹn nhớ
nhung
Chúc anh tiếp bước
tình hương khói thành
Mệnh ngang trái thôi
đành chấp nhận
Hỡi cố nhân căm giận
làm chi
Đời em đã chết mất rồi
Cuộc tình không đoạn
khứ hồi anh ơi!
Đêm u tối mưa rơi tầm
tã
Ôi đời mình sao quá mong
manh
Ái ân huyệt lạnh tan
tành
Bởi lòng kiêu hãnh hư
danh hão huyền...!?
5.1.2012 Lu Hà
Dở Dang Chờ
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Chiều Xa Xứ
Thơ thẩn chiều sương
bóng mịt mờ
Hoàng hôn buông thả cảnh
lơ mơ
Gió bay lật tóc đầu
nam tử
Mưa thấm nhoà vai má
tiểu thơ
Nếm trải phong trần sầu
thứ lữ
Mùi cay hận sự mộng
xuân chờ
Ngán sao lăn lóc đời
phiêu bạt
Ong bướm ra vào cứ phất
phơ...
2.12.2011 Lu Hà
Đoạ Đầy Canh Thâu
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu : Dòng Đời Phù Vân
Trăng soi bóng gieo
hình bến nước
Theo chân ai từng bước
ngẩn ngơ
Nưả đêm mây gió lao
xao
Thấy người thiếu phụ
thả thơ lên bờ
Hồn thơ bay nôn nao
hoa lá
Cõi thinh không tơ liễu
giao tình
Trời xanh ẻo lả cô
mình
Đàn ai vọng tới bồng bềnh
đắm say
Sương thánh thót đắng
cay trần thế
Khách má hồng tê tái
truân chiên
Thiết tha một dải
thiên nhiên
Long lanh ánh mắt triền
miên u sầu
Ngàn cát bụi bơ vơ lạc
lõng
Lá thu rơi nhật nguyệt
vần xoay
Phù vân bao nỗi đắng
cay
Hồng nhan bạc mệnh đoạ
đầy canh thâu!
8.10.2011 Lu Hà
Đoạn Đường Hư Vô
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm Tàn
Lá sầu rụng mà sao thảm
thiết
Đêm càng khuya thánh
thót hạt buồn
Mây hồng chở nỗi cô
đơn
Chiều chiều hiu quạnh
nguồn cơn tủi sầu
Xứ sở lạ buồn theo dĩ
vãng
Nhớ nhung hoài cay đắng
đa mang
Xới tung tâm sự ngổn
ngang
Hồn thơ bi lụy dở dang
tơ lòng
Gốc cây héo vấn vương
chi nưã
Tuổi già nua khúc gỗ
thở than
Ngán sao mộc nhĩ mọc đầy
Sơn son đánh bóng điêu
tàn nàng xuân
Tình câm lặng linh hồn
tàn tạ
Hết một đời chan chưá
yêu thương
Tử sinh là chuyện vô
thường
Còn ai đưa tiễn đoạn đường
hư vô...?
Tiếng cầu nguyện nghe
như giục giã
Thương linh hồn tàn tạ
siêu tan
Đừng nên tiếc tấm thân
tàn
Luân hồi trôi nổi
trăng ngàn mù xa...!
24.12.2011 Lu Hà
Đoạn Trường Còn Ghi
Toàn thân bốc lưả liên miên
Bỗng dưng nhớ lại cơn điên ái tình
Đêm qua dưới khoảng trời xanh
Cùng đàn tiên nữ bồng bềnh men say
Chao ôi! Giưã chốn thiên thai
Dập dìu bồng đảo canh dài chưá
chan
Hỉ Nhi Ngọc Nữ Thái Chân
Bốn bề mây toả ngút ngàn biển sâu
Trăng sao khi tỏ lúc mờ
Nhạt nhoà hương vị má đào ngẩn ngơ
Nhưng tôi chỉ thích một cô
Dương trần như đã trăng hoa đôi lần
Lâng lâng dạo một khúc đàn
Hỏi tên chẳng nói tần ngần mãi
thôi
Hỏi quê tiên nữ chỉ cười
Ban ngày thanh khí quên rồi hay
sao?
Gặp nhau ở chỗ quán thơ
Trai thanh gái lịch anh hào bốn
phương
Bây giờ hội ngộ trùng phùng
Trăm năm ai nhớ đoạn trường còn
ghi!
4.1.2011 Lu Hà
Đời Viễn Xứ
hoạ thơ Mai hoài Thu
Chiều nay thơ thẩn chỉ
mình ta
Mỹ quốc hoàng hôn nưả ấm
trà
Nước biếc non xa hồn cố
quốc
Trời xanh mây lạc mộng
quê cha
Tha hương vời vợi con
thương mẹ
Viễn xứ buồn đưa nỗi
nhớ xa
Quá khứ tang thương
vùi sóng gió
Trùng dương trôi nổi
hãi hùng qua…
20.7.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen