chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm Sài Gòn
Đêm về nức nở nhạt
nhoà
Sài Gòn lạc lối nghẹn
ngào bóng hoa
Đường dài mỏi gối
quanh co
Vắng em ảo não mịt mù
mưa giăng
Đèn mờ hiu hắt từng
hàng
Vai thon bé nhỏ bẽ
bàng chiều thu
Mắt buồn ngấn lệ tương
tư
Đuôi sam quày quả giã
từ người ta
Dập dìu tiếng nhạc gần
xa
Thả hồn theo nhịp la
đà thâu đêm
Tìm sao lối nhỏ im lìm
Một vùng kỷ niệm nỗi
niềm cô liêu
Em nơi giá lạnh sớm
chiều
Heo may gió thổi tiêu
điều lòng anh
Tháng năm cỏ uá màu
xanh
Trắn nhăn tư lự mong
mình gặp nhau
Ba mươi năm đã trôi
qua
Má hồng nắng nhạt trời
Âu u sầu
Lá vàng rơi rụng chân
cầu
Bầu trời ảm đạm mái đầu
sương rơi...!
14.11.2011 Lu Hà
Đêm Hội Ngộ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm
Đêm tiếng nấc nghẹn
ngào than khóc
Cành cây khô gió thốc
mưa rơi
Côn trùng rên rỉ xa
xôi
Hồn chìm sâu xuống biển
khơi xa mờ...
Lòng ảo não bến bờ cằn
cỗi
Làn môi khô tê tái xót
xa
Nư thèm hơi thở thiết
tha
Người xưa yêu dấu mặn
mà trần ai
Đêm cuồn cuộn giòng
trôi lặng lẽ
Mây hững hờ quan tái
người ơi!
Bóng trăng khuất nẻo
chân trời
Để ai buồn khổ chơi
vơi nỗi niềm...
Chắc nơi ấy bình yên
anh nhỉ
Từng đêm về đắm đuối
hoang vu
Thịt da thơm ngát như
mơ
Đêm không còn nưã gối
vò chăn sô...
Không còn nưã vuốt ve
âu yếm
Nụ hôn sâu thấm đẫm
môi mềm
Phụng long ẻo lả bên
thềm
Tiếng gà chợt gáy cánh
chim về trời...
Chỉ còn chút mồ hôi bốc
khói
Làn da hồng ân ái cũng
tan
Vòng tay hư ảo chưá
chan
Bỗng dưng biến mất lệ
tràn bình minh...
15.11.2011 Lu Hà
Thiên Đàng ở Đây
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đường về Xứ Huế
Hàng phượng vĩ bồi hồi
nức nở
Đường quanh co xứ Huế
mù sương
Hai muà mưa nắng nhớ
thương
Điệu hò mái đẩy đồi
thông u buồn
Nhấp chén rượu bồn chồn
thổn thức
Tiếng sáo chiều nao nức
vấn vương
Đàn tranh gãy khúc
nghê thường
Nghe như ai oán tơ
chùng phím loan
Trăng tàn lụi môi son
má phấn
Chiếc thuyền nan cập bến
Vân Lâu
Áo dài tím huế thướt
tha
Ngậm ngùi Tôn Nữ xót
xa khóc chồng...
Đường về Huế trập
trùng ghềnh thác
Hải Vân tiều lác đác
xa trông
Ngàn dâu xanh ngát
mênh mông
Thành cao xương lính bập
bùng gió mây
Nam Bình Khúc ngất
ngây vương giả
Hồn thơ bay đôi má người
ơi!
Khổ đau từng hạt mưa
rơi
Đa tình o Huế cuộc đời
đắng cay
Làn môi tím đắm say mộng
ảo
Giọt nến sầu chan chưá
thâu canh
Giận hờn quầy quả ái
tình
Chín mười dịu ngọt
xanh xanh mái đầu
Đôi mắt ướt bồ câu
trong trắng
Thắt lưng ong duyên
dáng dễ thương
Thuyền câu đôi bến
sông Hương
Trai thanh gái lịch mặn
nồng nỉ non
Tiếng rao hàng bánh
hòn quế ngọc
Phở bún bò thành thục
em đong
Bộ hành lữ khách ngỡ
ngàng
Bồng lai tiên cảnh
thiên đàng ở đây!
13.11.2011 Lu Hà
Tình Ca Dã Tràng
chuyển thể thơ Trấn
Văn Lượng: Khúc Tình Ca Trên Cát
Trăng sóng sượt loã lồ
hơi thở
Chim quen đường bám
víu từng xâu
Lá bàng lác đác trên đầu
Rong rêu phố chợ mặn
mà cá hong
Bến chài vắng não nùng
giun dế
Xóm đạo nghèo tê tái
màn đêm
Đèn dầu lốm đốm hom
hem
Đung đưa gió thổi cánh
rèm buồn thiu
Ôi sầu thảm đìu hiu
leo lắt
Tháp giáo đường lả lướt
phi lao
Ngậm ngùi lữ khách nao
nao
Vẳng nghe khúc hát thuở
nào sầu tư...
Cơn gió lốc bài ca ký ức
Cưả thời gian tấm tức
cơn mê
Hình hài lếch thếch
kéo về
Dìu nhau đùn lối não nề
trần gian
Đã xa lắm ngày xuân tuổi
trẻ
Đứng bên nàng lặng lẽ
bâng quơ
Thẹn thùng xao xuyến
vu vơ
Dáng hồng bối rối ngây
thơ lưã lần...
Sân cát bỏng trường
tan trống dội
Đám trai khờ lụi đụi
chen nhau
Đuổi theo bóng nhỏ cho
mau
Nắng sầu lay động trên
đầu mây bay
Đâu có biết đắng cay
trải rộng
Chỉ gặp nhau lối mộng
đơn côi
Ngập ngừng chưa dám hé
môi
Chôn vùi dĩ vãng những
lời yêu thương
Tuổi thơ ấu vấn vương
cây cỏ
Trẻ mục đồng tháng đỏ
rong chơi
Ngẩn ngơ một thoáng rồi
thôi
Đôi chân mải miết băng
đồi xăm xăm
Ngày nghỉ học miệt vườn
khắp lối
Lầu ông Hoàng vách núi
cheo leo
Phú Hài chảy dãi hàng
keo
Dấu bèo trôi nổi leo
trèo đầm ao
Đàn gái nhỏ nhụy tơ
hoa nở
Hương thơm nồng hối hả
sang sông
Trai làng luýnh quính
đứng trông
Thương con bướm trắng
tiếng lòng quạnh cô
Mộng vưà nhú mầm tơ đã
héo
Giày chiến binh quần đảo
rừng sâu
Tình đầu chưa trọn một
câu
Vũng lầy ma quái mịt
mù sương rơi
Thân sống sót nưả đời
tê tái
Người lạ người e ngại
nhìn nhau
Lưả lòng tắt ngấm từ
lâu
Năm canh rền rĩ âu sầu
dế ca
Cây xơ xác bốn muà cỏ
uá
Nhúm sao mờ nhạt nhẽo
trong mây
U hoài len lén bàn tay
Men theo kẽ đã gai gày
xanh xao
Gió vùng vẫy biển gào
lồng lộn
Đêm lao xao tủi hận
trăng già
Dã tràng xe cát xót xa
Thương người trần thế
tình ca dập vùi...
15.11.2011 Lu Hà
Lệ Trăng Trắng Trời
chuyển thể thơ Mai
hoài Thu: Sầu Tê Tái
Sầu tê tái hao gày ảo
não
Lúc nưả đêm nỗi nhớ
dâng đầy
Một đời lầm lũi đắng
cay
Phù vân về cõi đắm say
u buồn...
Đêm rả ríc mưa tuôn lệ
chảy
Hỏi ông trời thấu nỗi
lòng chăng?
Đành rằng năm tháng
giá băng
Âm thầm khép cưả nhẹ
nhàng đớn đau
Gánh sầu đổ biển sâu mờ
mịt
Dấu tình còn thảm thiết
héo hon
Nhạt nhoà mí mắt môi
son
Bao muà lá rụng trào
tuôn não nùng
Hồn thơ gửi vấn vương
sao tỏ
Đường trần gian đau khổ
người đi
Còn đâu tuổi trẻ xuân
thì
Trăng già trằn trọc lệ
rơi trắng trời!
15.11.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen