Mấy Ngày Tết Ta
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Giọt Sầu
Hoài Thu bụ bẫm lên
nhiều
Trẻ trung mát rượi yêu
kiều thướt tha
Xuân mình hay cuả người
ta?
Mây giăng khói phủ xót
xa gịọt sầu...
Phần năm thế kỷ xa nhà
Xứ người mòn mỏi mái đầu
em xanh
Buồn vui lẫn lộn cô
mình
Gạt dòng lệ đắng tâm
tình biệt trôi...
Nhìn về quê mẹ xa xôi
Cali thương nhớ chơi
vơi má đào
Đầu xuân nét bút nghẹn
ngào
Tiếng lòng nức nở dạt
dào biển sâu...
Xuân về sợi nắng la đà
Mà Thu lạc lõng đi đâu
thế này?
Áo đen quần trắng phây
phây
Chợ đời xuôi ngược mấy
ngày Tết ta...?
21.1.2012 Lu Hà
Nhân Tình Thế Thái
đối thơ giưã Thi
Nguyên và Lu Hà
Nhân Tình
Đầu bài Tam Đức, Tứ
Ân.
Cuối bài thiên hạ rần
rần chửi nhau.
Giữa bài nặng chiũ nỗi
sầu.
Cao xanh có thấu điên
đầu, vì đâu?!!
Tưởng là nhả ngọc phun
châu.
Tưởng là lòng chẳng
vương sầu thế gian.
Tưởng là được ngắm
quan san.
Hoa thơm cỏ lạ, mây
ngàn, non cao.
Ai đem ngọn gió rì
rào.
Gom mây vần vũ, mưa ào
ào rơi.
Rét run, quang cảnh tả
tơi.
Hoa be bét cánh, trăng
rơi mặt hồ.
Nhân tình thế thái hư
vô.
Thương mình lẻ bạn, hồ
đồ tối tăm.
Yêu thơ vương vấn ruột
tằm.
Tình ơi sao mãi trăm
năm còn buồn.
Thi Nguyen. 20.01.2012
Thế Thái
Ồ ra thế nhân tình thế
thái
Cứ thì thầm qua lại với
nhau
Mặn mà chan chưá bên cầu
Chàng chàng thiếp thiếp
giang đầu nỉ non...
Hội rồng phượng châu
phun ngọc nhả
Toại lòng nhau được cả
thế gian
Đỉnh cao muôn trượng
quan san
Hoa thơm cỏ lạ trăng
ngàn nôn nao...
Chớ hờ hững rì rào lơi
lả
Gom mây hồng vần vũ
gió mưa
Nắng lên ong bướm la
đà
Cánh hoa thơm ngát
trái đào lâng lâng...
Đừng buồn nhé tằm
vương tơ rối
Phận hồng nhan la lối
làm chi
Gặp nhau trong cõi trần
ai
Tình ơi để mãi hương
nhài thoảng bay...
21.1.2012 Lu Hà
Đoá Xuân Lòng
cảm tác theo tâm ý
nàng Trúc Mai Linh
Da diết lắm xuân đầy
lưu luyến
Kià vườn hoa ong bướm
nắng hồng
Biển dâng dào dạt sóng
lòng
Bao nhiêu biến động tơ
vương nỗi niềm...
Cơn sóng hận ưu phiền
nhân thế
Trách cao xanh tê tái
mãi hoài
Xuân về gợi nhớ bồi hồi
Hàng hiên lã chã tả
tơi nỗi sầu...
Mưa lất phất chân cầu
vương vấn
Nhớ thương thầm lấn bấn
lòng em
Lả lơi một nụ êm đềm
Khứ lai còn đọng bên
thềm trăng soi...
Hạt ươm đó từ bi gieo
giống
Đừng phụ ta cay đắng một
đời
Nhân tình bạc bẽo như
vôi
Chông gai khổ tận luyện
tôi nên người...
Vượt tất cả biển khơi
sóng cả
Gặt quả lành Phật độ
chúng sinh
Mừng xuân tươi rói màu
xanh
Trao nhau ước nguyện
chân thành mai sau...
Ý nhạc hoạ trong thư
em tặng
Đã bao lần xao động
trái tim
Nỗi niềm buộc chỉ chân
chim
Trùng dương cánh nhạn
mong tìm đến anh...
Vầng trán rộng tâm
tình tha thiết
Rất đáng yêu mộ Phật
nưã kia
Kiếp sau em có đầu
thai
Hay về Tây Trúc đường
dài xa xôi...?
Em chẳng biết tùy thôi
duyên phận
Bởi nghiã tình giao
hoán châu trần
Lai sinh tái ngộ vô
vàn
Trùng trùng điệp điệp
biết lần bến nao...?
Nhưng ta vẫn gặp nhau
trong mộng
Sơi tâm linh tơ vướng
bên nhau
Hão huyền hư ảo bơ vơ
Không không sắc sắc
khác nào vẫn không?
Tình không thật bến
sông nhỏ lệ
Chuyện đầu môi chót lưỡi
mịt mù
Bận tâm cho vướng khổ
đau
Thương cho hồn dại
giang đầu tương tư...
Tâm lắng đọng như tờ
giấy trắng
Không bụi trần xao động
ảo danh
Mái đầu con gái xanh
xanh
Đầu xuân đôi nét cho
anh tỏ tường...
18.1,2012 Lu Hà
Đêm Mưa Giận Hờn
cảm tác thơThúy Anh
Lâm và Hoa Mai
Chút gì sâu thẳm dấu
đi
Để anh tìm mãi bồi hồi
ngẩn ngơ
Trái tim em để trên bờ
Bồng bềnh hoang đảo mịt
mờ sương sa
Lang thang sáu nẻo ta
bà
Hồn anh thơ thẩn con
ma say tình
Xuân về oán trách trời
xanh
Muôn hoa đua nở chim
cành gió yêu
Lòng em tơi tả trăm điều
Một thời vụng trộm yêu
chiều còn đâu...?
Tuổi cài hoa tím trên đầu
Tuổi cài hoa tím trên đầu
Bắt đền anh đó chân cầu
bến mơ...
Thôi còn đợi đến bao
giờ
Cho em trẻ lại má đào
năm xưa
Đá vàng chi nưã cho
thưà
Hàng hiên lã chã đêm
mưa giận hờn...!
18.1.2012 Lu Hà
Hội Bàn Đào
đáp lời thơ Thi
Nguyên:Lục Bát Vô Đề
Thi Nguyên:
"Ghét Huynh duy
nhất một câu.
"Toạ sơn quan hổ
đấu" đâu mà dòm.!!! Xí!!!
Muội đâu già kén kẹn
hom.
Nhưng mà cũng chẳng
lom khom làm gì.
Đúng rằng nếu phận nam
nhi...!
Ngang tàng khí phách,
thua gì Huynh đâu.
Nhưng không phải thế
là ngầu.
Vì muội cũng biết ưu sầu
vu vơ.
Muội không thích những
vần thơ.
"Màn buông trướng
rũ, vật vờ ái ân".
Mong Huynh đừng có
phân trần.
Cái mà tình dục, một lần
nưã nghe.!!!!!
Những điều tế nhị đừng
khoe!.
Tình yêu thì đẹp,
phòng the thì đừng!.
Tuy rằng nước lã, người
dưng.
Đã là Huynh Muội mong
đừng ghét nhau.
La Huynh một chút,
lòng đau.
Nếu mà Huynh giận, cãi
nhau là cùng...
May rằng mình chẳng ở
chung
Bằng không sẽ có, người
hùng sứt môi..!
Từ nay Muội chẳng nặng
lời!.
Rầy la Huynh nưã,
Huynh ơi đừng khùng...!
Cho dù muội nói lung
tung.
Lòng vàng, lời sắt thuỷ
chung với tình.!"
Lu Hà:
Con Tép Nhảy
Mồm mép muội như con
tép nhảy
Đến huynh đây cũng cáy
một hòn
Văn chương rất mực
tinh khôn
Muôn vàn ý tứ nguồn
cơn giãi bày...
Muội giận dỗi bởi lời
nói tếu
Cùng Hoài Thu kiệt nữ ở
đời
Toạ sơn quan hổ đấu
coi
Huynh đuà có thế tức
thời thở than
Hội thi phú văn nhân hội
tụ
Khắp năm châu quần thảo
anh hào
Nữ nhi dự yến bàn đào
Lưu Trương Quan mỗ thuở
xưa kém gì?
Muội không thích lả
lơi trăng gió
Buông màn thơ trướng
phủ vật vờ
Ái ân hờ hững trong mơ
Mua vui thiên hạ dạt
dào trống canh
Điều tế nhị mắt xanh
biêng biếc
Lưạ vần thơ nuốc tiếc
thì đừng
Mặc người nước lã dửng
dưng
Đã là huynh muội thì đừng
xa nhau
Muội la lối lòng đau một
chút
Huynh giận gì thắm thiết
mà thôi
Cãi nhau chọc tức mà
cười
Hữu duyên tương ngộ ở
nơi cuối trời
Huynh biết tính muội rồi
đâu lạ
Đời vô tư thơ phú làm
vui
Sân si ham hố chôn vùi
Thênh thang cánh hạc
vơi đầy nỉ non.
18.1.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen