Duyên Hội Ngộ
hoạ thơ Thi Nguyên: Bạch
Điểu Tìm Đàn
Tràng Khanh lạc bước tới
nơi đây
Văng vẳng sơn ca khắp
nẻo này
Tư Mã nôn nao sầu khúc
nhạc
Văn Quân xao xuyến lệ
vơi đầy...
Phượng hoàng điệu vũ
thanh mai trúc
Bạch điểu đằng vân với
gió mây
Phong cảnh hữu tình
duyên hội ngộ
Thư cưu trống mái chẳng
xa bầy...
Chú thích. Theo điển
tích Tràng Khanh tức Tư Mã Tương Như là một thi sĩ rất giỏi đàn.
Người Thành Đô lên
Tràng an để lập công danh.
Nhờ tiếng đàn mà đã
quyến rũ nàng Trác văn Quân bỏ nhà theo mình.
5.2.2012 Lu Hà
Trống Trải Trăng Ngà
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Cõi Vắng
Lặng im nghe tiếng gió
ru
Hương nồng nhung nhớ gửi
sầu ngàn mây
Chăn hồng chếnh choáng
cơn say
Cuộc tình tê dại đong
đầy ba thu...
Chơi vơi ôm ấp bóng mờ
Trái tim vụt cháy tàn
tro bụi mù
Muộn phiền bao nỗi lo
âu
Khóc cười ghê rợn chân
cầu hồn ma...
Tháng ngày lặng lẽ đớn
đau
Tình hờ khơi lại xa
xưa chập chờn
Khứ lai bấu víu trào
tuôn
Mười hai năm đã sóng cồn
biển dâng...
Mỗi đêm tiếng quạ còn
vang
Đâu còn mật ngọt đá
vàng thủy chung
Lênh đênh giông bão trập
trùng
Yêu thương trĩu nặng
cánh rừng hoang vu...
Một đời sương khói âm
u
Hồn đau liệm kín nấm mồ
cỏ lau
Vô duyên nhạt nhẽo tiếng
ca
Mông mênh trống trải
trăng ngà mờ soi...!
5.2.2012 Lu Hà
Má Hồng Nôn Nao
tặng Huỳnh Thục Vi
Trời ơi! có một nàng
thiếu nữ
Đẹp vô cùng nức nở Quý
Phi
Áo hồng phấp phới chơi
vơi
Bồng bềnh hương gió bồi
hồi lòng tôi
Hàng dưà xanh Tam Kỳ
Quảng Ngãi
Đôi mắt huyền tư lự em
tôi
Mênh mông vầng trán xa
xôi
Nhịp cầu tất tưởi tả
tơi dòng người...
Lời tâm sự chao ôi
chan chưá
Viết cho nhau thế kỷ
ngàn sau
Hồn mơ trong giấc
chiêm bao
Bâng khuâng xao xuyến
bên bờ sông thương...
Giải Ngân Hà mênh mông
sóng vỗ
Hành tinh xưa biết có
còn không?
Còn đâu hai tiếng quê
hương
Vi vu gió thổi má hồng
nôn nao
Bởi nghiệo chướng biết
bao quả báo
Bóng cô hồn láo nháo
xót xa
Khổ đau cho trái tinh
cầu
Nhân loài huỷ diệt bạc màu cát pha..
Nhân loài huỷ diệt bạc màu cát pha..
Tôi gặp lại một cô gái
nhỏ
Trước ngàn năm em đã
sinh ra
Không gian vũ trụ mịt
mù
Đôi dòng lệ chảy nhạt
nhoà Thục Vi...
4.2.2012 Lu Hà
Nhịp Cầu Sông Hương
tặng Trúc Mai Linh
Là tri kỷ hồng nhan
khó kiếm
Cõi dương trần ảm đạm
sương gieo
Quản chi vực thẳm non
đèo
Tình huynh nghiã muội
giao kèo từ đây...
Tâm giao cảm gió mây
dìu dặt
Trải bi thương tha thiết
vô cùng
Lời thơ ý nhạc sầu
vương
Thăng trầm cung đoạn
tư lương hỡi người...
Ngâm thơ đối cho đời
hoan hỉ
Nỗi niềm riêng bày tỏ
nguồn cơn
Ưu phiền lữ khách trào
tuôn
Oán than trút sạch
sóng cồn biển dâng...
Buồn ảo não thê lương
u tối
Góc trời Nam bóng xế
quạnh hiu
Mưa rơi lạnh lẽo hoang
chiều
Hoa sầu cỏ uá mĩ miều
lệ chan
Thương nhớ lắm nỗi buồn
thiếu nữ
Bức hoa tiên tâm sự đã
nhiều
Từ bi bác ái tiêu điều
Xóm thôn chỉ có cú diều
thị phi...
Nơi cưả Phật sụt sùi lệ
nhỏ
Linh hồn cha siêu độ
phiêu diêu
Mẹ em quả phụ sớm chiều
Nuôi con ăn học biết
điều thẳng ngay...
Tuy đất khách quê người
xa cách
Tấm chân tình đuợc
tính bằng thơ
Bâng khuâng trầm mặc
suy tư
Hồn thương bến đợi nhịp
cầu sông Hương!
3.2.2012 Lu Hà
Tri Kỷ Than Ôi
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Ai Người Tri Kỷ?
Ai người tri kỷ với
Thu?
Thuyền quyên yểu điệu
trơ vơ má hồng
Thương em trăm nỗi đoạn
trường
Lênh đênh biển cả theo
dòng tương tư
Tháng năm mưa dãi nắng
rầu
Có ai tri ngộ tương cầu
nỉ non?
Sông Hương nao nức
sóng cồn
Chân trời Mỹ Quốc
vương buồn cố nhân
Sớm khuya lặn lội kiếm
ăn
Chân cò cánh vạc chưá
chan mẹ hiền
Khổ đau oán trách nhân
duyên
Phải chăng tiền định
buồn phiền em tôi
Thắng thua là một trận
cười
Miả mai canh bạc sòng
đời đỏ đen
Số em lận đận đã quen
Nào thơ nào nhạc triền
miên thiệt thòi...
Dụ em vào bẫy theo đòi
Cướp không trắng trợn
đười ươi lạc loài...
Tìm người tri kỷ than
ôi!
Như sao buổi sớm chơi
vơi ma chiều
Em tôi đau khổ đã nhiều
Hồng nhan bạc mệnh
tiêu điều hoàng hôn!
3.2.2012 Lu Hà
Nhân Tình Thế Thái Là
Chi
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Giấc Mơ Tàn
Lắng nghe thánh thót sầu
rơi
Tan trên phiến đá tả
tơi mặt đường
Hoàng hôn phủ kín lá
sương
Mịt mờ số kiếp long
đong tháng ngày...
Đốt nhang làn khói cay
cay
Đời còn chi nưã cuồng
say mộng tàn
Hồn trinh tim héo vỡ
tan
Rưng rưng ngấn lệ muôn
vàn khổ đau...
Buồn dâng như một biển
sầu
Trời trăng thương nhớ
mái đầu bờ vai
Xung quanh chẳng thấy
bóng ai
Côn trùng rên rỉ tuyền
đài xa xăm...
Đêm về ma quỷ gằm gằm
Ôm nhau lường gạt nhẫn
tâm nhục hình
Phều phào hai chữ ái
tình
Đua chen giành giật nhục
vinh vì tiền...
Gì đâu một lũ đảo điên
Gây bao hận sự ưu phiền
thị phi
Rượu nồng chén đắng
nhâm nhi
Nhân tình thế thái là
chi hỡi người....?
4.2.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen