Gối Nhầu Chăn Xô
tặng nữ sĩ Đoàn Trúc
Mai
Lời tan trong tiếng suối
reo
Bướm ong dìu dặt chân
đèo ngẩn ngơ
Long lanh sương đọng
cánh đào
Thanh mai trúc mã dạt
dào xa xôi
Cây cầu mảnh khảnh tiếng
cười trong veo
Lần theo lối sỏi vòng
vèo
Lá thu xào xạc leo
trèo sườn non
Uớm lời bày tỏ nguồn
cơn
Thưa rằng: con gái họ
Đoàn làng bên
Làn da sen ngó búp
tiên
Lưỡng quyền lừng lững
thiên nhiên một toà
Trúc Mai tên gọi trong
nhà
Đôi gò bồng đảo hương
trà lâng lâng
Sóng tình ánh mắt trào
dâng
Xem ra ăn ý trâm vàng
gửi trao
Thương chàng cát sĩ
nghẹn ngào
Khuyên vàng xin tặng
khăn đào một vuông
Loan chầu phượng hỉ
mây hồng
Nét thêu tinh xảo vẽ dòng
suối mơ
Chập chờn khi tỏ lúc mờ
Chia tay bịn rịn hẹn
chờ ngày sau
Sáng ra tỉnh mộng rầu
rầu
Mùi hương thoang thoảng
gối nhầu chăn xô...
22.12.2011 Lu Hà
Bức Tranh Não Nùng
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Tiếng Lòng
Mấy ai đến thăm mồ chiều
tối
Lòng quặn đau tê tái cỏ
dầy
Xanh xao lên tấm bia gầy
Sương sa từng giọt
tràn đầy thiết tha...
Đời dâu bể làm sao kể
xiết
Tôi lang thang thảm
thiết xứ người
Làm dâu dở mếu dở cười
Không đi bước nưã ai
người nuôi con?
Con thương mẹ mỏi mòn
thức giấc
Mẹ thương con từng bước
đa mang
Đêm đêm nhỏ lệ đôi
hàng
Đốt thêm nén nưã kẻo
nhang lụi tàn...
Thôi đành vậy lê thân
xứ lạ
Nưả phần hồn đày đoạ thê lương
Thương chồng tôi phải
chịu tang
Như con chim sáo dở
dang lỡ làng
Đời viễn xứ vấn vương
bi thảm
Chén rượu nồng ảm đạm
men say
Người ta uống chén vơi
đầy
Còn tôi uống chén đắng
cay nhạt mùi....
Vòng tục lụy sầu bi ai
biết
Tình là chi sống chết
vì tình
Ngày tàn tháng tận thất
kinh
Đèo thêm chữ nghiã cực
hình chua cay....
Chồng tôi ngủ giấc say
muôn thuở
Vầng trăng lên cổ độ
sáng soi
Mình em thức giấc anh
ơi!
Sao anh không dậy mà
ngồi nhìn em?
Trời mưa tối nhá nhem
bụi bặm
Mẹ con em lê tấm thân
trần
Còn người còn cả thế
gian
Còn con em phải ở gần
với con...
Con bé nhỏ tủi hờn thơ
dại
Giọt sầu bi tê tái đến
trường
Nỡ đâu em lại trên đường
Bát cơm manh áo tự
còng đôi chân....
Tình lận đận giận hờn
sầu tủi
Giàn vở tuồng thế thái
nhân gian
Kêu sương tiếng quạ
canh tàn
Giật mình tức giấc ưá
tràn bờ mi
Xứ sở lạ bốn bề sóng vỗ
Hồn tôi như lạc giưã đảo
hoang
Chân trời góc bể bàng
hoàng
Đỏ au đôi mắt phũ
phàng vầng dương
Đêm hiu hắt trong tầng
mây ảo
Mặc hồn tôi lạc giưã
tiêu điều
Rừng sim tím ngắt cô
liêu
Khẳng khiu cành lá xế
chiều rồi chăng...?
Sầu trăm mối ngổn
ngang cơn sóng
Chiếc thuyền nan chở nặng
tơ lòng
Hắt hiu leo lắt trong
phòng
Ngọn đèn cô quạnh xót
thương cho tình
Ôm sầu hận phận mình
manh chiếu
Thuyền lênh đênh sóng
vỗ biển khơi
Bát cơm manh áo tả tơi
Như cơn khát bạc hết
thời đỏ đen...
Tìm lối cũ đường mòn sỏi
đá
Dấu chân quen lã chã đớn
đau
Bới tìm kỷ niệm xa xưa
Sương khuya nhỏ giọt
mái đầu lo âu...
Người thiếu phụ u sầu
ám ảnh
Tiếng đàn bầu ai gảy
trong đêm
Não nùng ảm đạm êm đềm
Chân giày chân đất nỗi
niềm sầu tư...
Trăng leo núi bơ phờ mệt
nhọc
Tôi giật mình trở giấc
sang canh
Gió luà lay động bức
mành
Vành tang nấm mộ bức
tranh não nùng...!!!
22.12.2011 Lu Hà
Hạnh Ơi!
Kiếp sau là vợ cuả anh
Kiếp này đành chịu ngắm
hình mà thôi
Thấy em roi rói nụ cười
Hồn anh xao xuyến bồi
hồi thiết tha
Nằm nghe biển dội luân
ca
Lênh đênh bốn biển la
đà trái tim
Tìm người như thể tìm
chim
Lặn sâu đáy biển vì
kim bằng vàng
Lúc này Hạnh có ngóng trông
Lúc này Hạnh có ngóng trông
Nhìn về phương ấy chờ
mong một người
Vần thơ gửi lại cho đời
Ngàn thu vằng vặc trăng soi vương thềm
Nỉ non ân ái êm đềm
Chõng tre kẽo cọt mềm mềm làn da
Vần thơ gửi lại cho đời
Ngàn thu vằng vặc trăng soi vương thềm
Nỉ non ân ái êm đềm
Chõng tre kẽo cọt mềm mềm làn da
Thiên thần cũng phải
hát ca
Tình người nhân thế mặn mà bao la
Halejulia! Halejulia!
Long lanh ngọn nến nghẹn ngào Hạnh ơi!
Tình người nhân thế mặn mà bao la
Halejulia! Halejulia!
Long lanh ngọn nến nghẹn ngào Hạnh ơi!
22.12.2011 Lu Hà
Hương Sắc Hư Không
chuyển thể thơ Trúc
Mai Linh: Tình Yêu Vô Hình
Tuổi xuân mộng bướm vờn
hoa lá
Gió ngất ngây bả lả
trăng mơ
Nàng xuân cánh én men
thơ
Niềm vui phơi phới dạt
dào người ơi!
Tình ươm bóng bồi hồi
e ấp
Tâm lắng trong dáng dấp
ngẩn ngơ
Tôi thương cành lá xác
xơ
Không ai chăm sóc bơ
vơ khô cằn...
Yêu điệu lý muôn vàn
tình tứ
Lối quê nhà vọng cổ
thiết tha
Vẳng nghe tứ tuyệt
kiêu sa
Đường thi hoạ vận tiêu
dao đối sầu
Đồng cỏ uá bạc màu tê
tái
Nắng mưa hoài nhoi
nhói khổ đau
Đại gia thưà mưá sang
giàu
Dân nghèo thiếu thốn mịt
mù đơn côi
Nâng chén đắng chia
bôi ly hận
Khúc luân ca khổ tận
cam lai
Dập vùi bốn bể trần ai
Tro tàn xương cốt canh
dài thở than
Mở cổng ngõ thế nhân định
sẵn
Rào giậu kia che chắn
đàn gà
Tìm đường vạch lối
thoát ra
Cớ sao quanh quẩn sa
đà cung mê...?
Mượn ý nhạc tỉ tê ân
ái
Kiếp con tằm nhả sợi
giăng tơ
Hồn thơ loạng choạng
ngây ngô
Chẳng màng toan tính
mưu mô cho đời
Dòng thác cuốn nổi
trôi thế sự
Vì bát cơm manh áo dập
vùi
Thi nhân ưá lệ sụt sùi
Nghêu ngao giọng hát
ngậm ngùi mãi sao...?
Tìm nốt nhạc lạc vào bến
mộng
Ánh hào quang đánh động tâm can
Ánh hào quang đánh động tâm can
Mây vàng phổ độ trần
gian
Chúng sinh giải thoát bình an sang bờ...
Chúng sinh giải thoát bình an sang bờ...
Chuông thanh tịnh Phật
Đà dẫn lối
Nghe sóng lòng bể dội
ca luân
Giai không tứ đại chưá chan
Giai không tứ đại chưá chan
Tình thù ân oán lệ
tràn bờ mi...
22.12.2011 Lu Hà
Ngả Vào Bờ Vai
cảm tác từ một tấm
hình
Nàng nằm tưạ hẳn bờ
vai
Mặn mà êm ái canh dài
đêm thâu
Lang thang khắp cả bốn
muà
Chân trời góc biển gầm
cầu Long Biên
Mặc cho xã hội đảo
điên
Tình chàng nghiã thiếp
triền miên tháng ngày
Trải qua bao nỗi đắng
cay
Chia bùi sẻ ngọt vơi đầy
có nhau
Tấn công chống mọi kẻ
thù
Một hai sống mái đối đầu
chàng ơi!
Du côn băng đảng sá
chi
Vết thương rỉ máu nàng
thời liếm ngay
Tình theo năm tháng
vơi đầy
Công viên góc chợ đêm
ngày nỉ non
Mưa dầm rả rích nguồn
cơn
Chăn đơn manh chiếu lệ
tuôn đôi hàng...
Vuốt ve âu yếm nhẹ
nhàng
Thiên sầu vọng cổ vấn
vương nỗi niềm...
Trăng thanh giải luạ
vương thềm
Chàng chàng thiếp thiếp
êm đềm hoàng hôn...
22.12.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen