Hôn Như Gió Thổi
cảm tác từ thơ và ảnh
Hanh Dam: Đông Lại Về
Tuy chưả gặp em vẫn
chưá chan
Lâng lâng ánh mắt nước
mây vần
Cho anh mơn trớn hồn
thơ dại
Em ở quê nhà đợi gió
xuân?
Đông đến mà sao cảnh vẫn
tươi?
Dưới giàn thiên lý gió
mây trôi
Kính dâm nấp bóng hồn
thu thảo
Yếu ớt từng tia với đất
trời...
Em gái quê nhà ai có
hay
Tưởng nàng ngọc nữ bị
lưu đày
Thiên đình hái trộm
tiên đào mộng
Tình ái ngàn thu vẫn đắng
cay...
Em nhé cho anh một
chút nào
Hôn lên nhè nhẹ những
vần thơ
Vai gày vắng vẻ lòng
tê tái
Giọt lệ chua cay nỗi tủi
sầu...
Tuyết rơi lã chã trong
lòng em
Vương vấn bao nhiêu những
nỗi niềm
Lời thề non nước theo
mây gió
Dưới giàn thiên lý cánh
hoa mềm...
Em thật hồn nhiên rất
đáng yêu
Cho anh ve vuốt tấm
lưng kiều
Hôn em nhè nhẹ như gió
thổi
Vờn mái tóc em dưới nắng
chiều!
Anh đã phải lòng em mất
rồi
Tình anh như chiếc lá
thu rơi
Em ơi có biết mà thầm
gọi
Hẹn đến muà sau em gái
ơi!
14.12.2011 Lu Hà
Mặn Mà Như Xưa
cảm tác thơ Cánh Hoa
Tuyết: Tình Nồng
Anh đã sắp chết rồi em
ạ
Bởi tình em chan chưá
hoang vu
Khung trời mây tím mưa
sa
Sắt se điệu nhạc sầu u
não nùng
Anh đã tới thiên đàng
cõi chuá
Phút ái ân chẳng có là
bao
Để rồi lại phải dời
nhau
Trùng dương dặm thảm
biển xa mịt mù
Em yêu dấu tình thơ
hoàn hảo
Vượt phong ba bão tố đại
dương
Con tim quằn quại đêm
trường
Đê mê ngây ngất má hồng
nôn nao
Tình rất đẹp hương hoa
nồng thắm
Phút giây thiên ảm đạm
nỡ nào
Thiên đình sấm chớp xôn
xao
Ai cho phàm tục lạc
vào cõi tiên
Em khóc lóc lệ tràn
châu nhỏ
Bởi thiên binh hùng hổ
vây quanh
Mái đầu tiên nữ còn
xanh
Bông hoa cánh tuyết hoá thành thư cưu
Bông hoa cánh tuyết hoá thành thư cưu
Anh con trống bên bờ gọi
mãi
Dòng sông tương rền rĩ
dãi dầu
Quan quan thiên hạ chi
châu
Cánh hoa cánh tuyết mặn
mà như xưa...
11.12.2011 Lu Hà
Bông Tuyết Rơi
hoạ và cảm tác thơ Phạm
Kim Tiên: Xin Đừng
Anh muốn tặng em ngọn
gió động
Làm tan băng giá nỗi
chờ mong
Hồn em anh thổi thành
bông tuyết
Cho má em hồng với gió
đông
Cơn gió mơn man quặn nỗi
lòng
Bởi người thục nữ lạnh
hương nồng
Đông đừng thổi mạnh
càng tê tái
Nhè nhẹ hoàng hôn dễ
nhớ thương
Em ở nơi nào có biết
không?
Âu Châu xứ sở những rừng
thông
Cuối năm tất bật người
mua sắm
Cầu Chuá ba ngôi đẹp
phước hồng
Yểu điệu thuyền quyên
ngắm gió đông
Thanh thanh duyên dáng
tóc tơ vương
Bâng khuâng tư lự anh
thầm hỏi
Biết đến bao giờ được
tướng công...?
Thơ phú ai hay chuyện
ái tình
Bướm ong dìu dặt má hồng
xinh
Chiêm bao lại thấy
gieo cầu luạ
Khúc nhạc nghê thường
vọng trời xanh
Công chuá mừng vui đấng
quân vương
Nghe chàng phò mã tấu
văn chương
Trong vườn ngự uyển
Lâm Văn Các
Văn võ bá quan đến
chúc mừng...
Bỗng đâu gió lạnh luà
khe cưả
Chếc bóng đang
bay đến cổng trời
Kim Tiên biền biệt bao
giờ lại
Gửi lại cho lòng bông
tuyết rơi!
13.12.2011 Lu Hà
Tôi Đã Gặp Nàng
cảm tác từ tấm hình
ghép cuả Cánh Hoa Tuyết
Cánh hoa tuyết tan dần
trong tuyết
Đôi mắt huyền tha thiết
như mơ
Mênh mông một giải
sương mờ
Từng bông tuyết trắng
thấm vào hồn tôi
Ôi thích quá ngất ngây
nghiêng ngả
Tôi muốn nằm lơi lả
bên em
Mê man cảm giác êm đềm
Từng bông tuyết trắng
bên thềm thiên thai...
Nghe gió thổi bên tai
vẫy gọi
Hồn tôi nhoà cùng với
bóng ai
Tóc mây loã xoã bờ vai
Cõi huyền say ảo canh
dài đêm thâu...
Trong lầu ngọc Hằng
Nga cung quảng
Khúc nghê thường lãng
đãng em yêu
Cánh hoa chan chưá yêu
kiều
Hoá thành tiên nữ mĩ
miều ôm tôi....
Rượu cứ rót mê tơi tầm
tã
Trận gió mưa suồng sã
như điên
Trần gian trái lại ưu
phiền
Bát cơm manh áo gạo tiền
khổ đau
Cánh hoa tuyết Lu Hà bỗng
gọi
Ở lại đây cùng với em
thôi
Đừng về nơi ấy xa xôi
Cam lai khổ tận chơi
vơi biển hồ
Tôi bất giác nghẹn
ngào nức nở
Nghe tiếng gà láo nháo
gáy to
Xôn xao bỗng có tiếng
ho
Bước chân rầm rập người
ta đi làm...
Tôi sực tỉnh lồm ngồm
bò dậy
Nhìn xung quanh chẳng
thấy em đâu
Bên lò sưởi ấm chạy ga
Nhìn ra cưả sổ xa xa
tuyết mờ....
11.12.2011 Lu Hà
Mây Bay Mất Rồi
tặng Kim Tiên và
Phương Lương
Hai cô thục nữ hiền
lương
Lâng lâng trái bưởi
thơm hương chín vàng
Khiến chàng quân tử ngỡ
ngàng
Nưả đi nưả ở dùng dằng
mà thương
Đi thì tình lại vấn
vương
Ở thì chẳng rõ má hồng
có yêu
Thướt tha hai đoá xuân
kiều
Đông Ngô một thuở sớm
chiều ngẩn ngơ
Ơ kià Tào Tháo Chu Du
Nổi xung binh lưả bướm
đào xôn xao
Cung đàn dìu dặt sông
hồ
Giang Nam con gái anh
hào đang xuân
Thương ông Lưu Bị tuổi
dần
Tay dài quá gối nồng
nàn thiết tha
Xót xa lữ khách xa nhà
Ngắm hai bức ảnh ngàn
thu lại về...
Việt Nam dặm nẻo sơn
khê
Mắt nai lay láy dầm dề
nguồn cơn
Đêm nay vào mộng nhập
hồn
Cùng hai tiên nữ nỉ
non vui vầy
Ái ân suốt cả canh chầy
Vừng dương lừng lững
mây bay về trời...
Để ai ở lại cõi đời
Vào ra tưạ cưả tuyết
rơi đầy thềm...!
13.12.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen