Anh Sẽ Đón Em
cảm tác từ thơ Mai
hoài Thu: Sầu Rơi
Mai này em có qua đời
Hồn anh sẽ đến bên người
anh thương
Dìu em trong cõi vô
thường
Vân du đông hải tây
nhường núi mây
Đôi hồn lơi lả cùng
bay
Như chim liền cánh như
cây liền cành
Trần gian tủi hận đầu
xanh
Nấm mồ cỏ dại mọc
nhanh cho dày
Quê hương bao nỗi đắng
cay
Chúng mình hai đưá vơi
đầy tình thơ
Vượt ngàn sóng vỗ bơ
vơ
Dõi trông chiếc bách
con đò chơi vơi
Thuyền ta cập bến tới
nơi
Kiệu son áo trắng chơi
vơi nhẹ nhàng
Cảm ơn đất mẹ cưu mang
Đầy trời quạ lượn từng
hàng lệ rơi
Cờ đen lố nhố em ơi!
Xác ta trở lại ở nơi
quê nhà
Tưởng bao năm tháng
xoá nhoà
Bờ tre giếng nước cầu
ao đây rồi
Quê người mây phủ xa
xôi
Ngược dòng quá khứ tả
tơi não nùng
Phòng không đàn lạnh
phím trùng
Mỗi người mỗi ngả nhớ
nhung mãi hoài
Tình qua ý lại bồi hồi
Biết bao thổn thức tìm
người trong mơ
Dập dìu ân ái trăng tơ
Hằng Nga thèn thẹn má
đào ngẩn ngơ
Bây giờ hồn lặn trong
thơ
Cho người dương thế tò
mò đọc chơi
Mực đen giấy trắng rã
rời
Điã dầu hao cạn ngậm
ngùi sương thu....
14.1.2012 Lu Hà
Bồng Đào Xôn Xao
tặng Mai Hoài Thu nhân
bài thơ: Đời Chăn Vịt
Ơ kià vịt trắng phây
phây
Thiên nga mộng tưởng
hây hây bến tình
Lúng la lúng liếng cô
mình
Mang đôi kính trắng bồng
bềnh cùng ai?
Cảnh như gặp ở thiên
thai
Động đào Từ Thức bến
chài lưới quăng
Đầy giành trứng xếp ngổn
ngang
Kĩu ca kĩu kịt oằn
lưng gánh về
Xem ra hạnh phúc tràn
trề
Muà nào trái ấy dầm dề
lều tranh
Bià rừng sông suối
thanh thanh
Giọng ngâm cao vút
khói thành sương mây
Ngọt bùi vương vấn đắm
say
Tào Khang ân nghiã vơi
đầy nỉ non
Chung thuyền một chuyến
vàng son
Khắc bia để dấu nguồn
cơn mặn nồng
Trái tim đỏ thắm máu hồng
Thu- Hà đôi lưá tang bồng
là đây
Trải qua bao nỗi đắng
cay
Vần thơ tao ngộ tháng
ngày tiêu dao
Chư tiên cảm ngộ nghẹn
ngào
Ngàn thu vằng vặc bồng
đào xôn xao
Lam kiều bến cũ nôn
nao
Nàng Ban ả Tạ dạt dào
Hoài Thu...
Kià ai như bóng Vân Kiều
Chuyến đò ân nghiã mà
ra duyên nồng
Lâo bà giã thuốc huyền sương
Vân Anh một thuỏ Bùi Hàng thành tiên...
Lâo bà giã thuốc huyền sương
Vân Anh một thuỏ Bùi Hàng thành tiên...
Bài thơ dùng nhiều điển tích cổ cuả Tàu:
Nàng Ban, ả Tạ đều là những văn thư nữ kiệt.
Còn Bùi Hàng là một
thư sinh được hồn nàng Vân Kiều hiện lên làm thơ mai mối cho em gái là nàng Vân
Anh .
13.1.2012 Lu Hà
Tình Trôi Sông Hồ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm Nguyệt Cầm
Ta lê lết trườn trên
sa mạc
Tấm tân tàn xao xác
than ôi!
Mênh mông không dấu
chân người
Em tôi bé bỏng xa xôi
mịt mù...
Đêm trăng gọi muà thu
trở lại
Vì yêu em hoang dại tuổi
xuân
Suốt đời manh áo che
thân
Xót xa trần tục trăm
ngàn khổ đau...
Rồi gục ngã bên bờ tăm
tối
Chẳng cùng ai trăn trối
đôi lời
Một thời lây lất tả
tơi
Buồn vui thì đã về nơi
cát lầm...
Thân mục nát âm thầm
giun dế
Điệu ca luân rên rỉ hư
danh
Sinh thời bao quản hôi
thanh
Thất tình bi lụy đầu
xanh uá tàn
Gì đáng quý tri âm chẳng
có
Có còn ai nào đó xót
xa
Ăn năn hối tiếc tiễn
đưa
Vi vu gió thổi cỏ rầu
héo hon?
Trở về biển nỉ non réo
rắt
Đêm nguyệt cầm thảm
thiết người ơi!
Khói cay giọt nến tuôn
rơi
Mưa thu lả tả tình
trôi sông hồ...
14.1.2012 Lu Hà
Mới Là Tiên Nhân
tặng Mai Hoài Thu
Hoài Thu miệng trắng đầy
răng
Cho anh vài chiếc nhẹ
nhàng nhai cơm
Hàm trong lợi đã thòm
lom
Thiếu đi hụt hẫng lồm
ngồm hạt ngô
Nụ cười bao giấc huyền
mơ
Bướm ong xào xạc ngẩn
ngơ vì tình
Tóc mây loã xoã cô
mình
Áo đen mềm mại dập dềnh
vòng tay
Trầm luân khổ tận vơi
đầy
Lúng la lúng liếng đắm
say ngọt ngào
Biển Đông Bột Hải dạt
dào
Hôm nay lại thấy má
đào trào dâng
Trong mơ sự thể rõ
ràng
So cùng bức ảnh lâng
lâng má hồng
Thấy em khoẻ mạnh là mừng
Ba mươi sáu cái tưng bừng hoa xuân
Thấy em khoẻ mạnh là mừng
Ba mươi sáu cái tưng bừng hoa xuân
Anh đây to béo nặng
cân
Chỉ buồn răng gãy kém phần tráng niên
Lắm khi nghĩ cũng lo phiền
Răng đừng mất nưã hết nghiền gà quay
Chỉ buồn răng gãy kém phần tráng niên
Lắm khi nghĩ cũng lo phiền
Răng đừng mất nưã hết nghiền gà quay
Ngọt bùi chua chát đắng
cay
Thu còn đủ sức tháng ngày cá cua
Bách niên giai lão như ruà
Tiên đan ai luyện cho thưà công phu
Hãy nên học tập Hoài Thu
Hàm răng mái tóc mới là tiên nhân.
Thu còn đủ sức tháng ngày cá cua
Bách niên giai lão như ruà
Tiên đan ai luyện cho thưà công phu
Hãy nên học tập Hoài Thu
Hàm răng mái tóc mới là tiên nhân.
14.1.2012 Lu Hà
Chiều Thu Vắng Anh
chuyển thể trọn bộ thơ
Mai Hoài Thu và Hà Hùng Thiện:" Anh Đi Rồi "
Em đã đến hồn chờ tha
thiết
Muà thu về Đà Lạt buồn
thiu
Hàng thông lả ngọn đìu
hiu
Gió vờn mây xám một
chiều hoàng hôn...
Quán cũ vắng bước chân
ríu lại
Tiếng dương cầm thánh
lễ vọng xa
Lòng em tê tái đớn đau
Hỡi ai vuốt mắt mái đầu
xanh xanh....?
Giọt sương nhỏ trời
xanh thăm thẳm
Em lang thang thơ thẩn
đồi hoang
Ngậm ngùi câm lặng
bàng hoàng
Cô đơn lặng lẽ nỗi
lòng sầu tư...
Tìm đâu nưã bốn muà cỏ
uá
Cuộc tình say trắc trở
gian truân
Mảnh mai tơ liễu trần
gian
Nhạt nhoà bọt biển ái
ân dập vùi...
Anh yên giấc đuà vui
gió thổi
Dưới mồ sâu đắm đuối
xa xôi
Giờ đây em vẫn lẻ loi
Âm dương cách trở chơi
não nề...
Hết ân hận môi kề má cận
Lá thu rơi lận đận về
đâu?
Hững hờ dòng nước dưới
cầu
Túi thơ lả lướt một bầu
trăng suông...
Hồn thổn thức bạn cùng
năm tháng
Với gió trăng bảng lảng
trời mây
Để em nuốt lệ đắng cay
Mang lòng hoài niệm
đêm nay rã rời...
Nhìn xa thẳm tả tơi ảm
đạm
Trời hôm nay lạnh thấm
thấu xương
Vắng tanh lối cũ tê
lòng
Tiếng ai văng vẳng hồn
hoang vương sầu
Đẫm sương áo phai màu
son phấn
Cõi thinh không lấn bấn
xót xa
Thuyền tình trôi dạt
đêm thâu
Cuộc đời tan nát âm u
biển hồ...
Đã gom nưả thu sầu rụng
lá
Xa thật rồi vàng đá
phôi phai
Ngàn năm sợi nhớ vương
dài
Đêm mưa tầm tã canh
dài vắng anh...
Mưa nhoà lối vườn xanh
rêu phủ
Mưa thấm đầy huyệt mộ
chôn sâu
Anh nằm co quắp thiên
thu
Em buồn trăn trở ta bà
khổ đau...
Nghe nhịp thở lắng sâu
hồi hộp
Trái tinh cầu theo kịp
thời gian
Hoang vu mộ vắng khóc
than
Điệu đàn giun dế ca
luân mãi hoài
Nghe cao vút muôn
loài thúc giục
Đời lữ hành lạc bước bốn phương
Hôm nay Đà Lạt quê
hương
Lòng buồn rười rượi bi
thương não nùng!!!
14.1.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen