Mẹ Ơi!
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Xuân Tha Hương
Bài thơ như viết trong
mưa
Đất trời sùi sụt nhạt
nhoà trán em
Tương tư mộng tưởng êm
đềm
Nhớ về cố quốc mọi miền
quê hương
Xót đau phận bạc lưu
vong
Tháng năm đằng đẵng má
hồng phôi phai
Từng đêm thổn thức
canh dài
Rèm buông gối lẻ trần
ai nghẹn ngào
Ô kià! Xuân đến rồi
sao?
Xuân qua xuân lại thuở
nào xa xôi...
Thương thân phiêu bạt
góc trời
Nơi miền Mỹ Quốc lệ
rơi mấy hàng
Mười năm quá nưả xa
hương
Tổ tiên còn đó họ hàng
ai hay?
Me ơi! Mỗi bước đắng
cay
Đầu năm nỗi nhớ vơi đầy
nỉ non
Tết về lệ chảy nguồn
cơn
Làm thân con gái mà buồn
mẹ ơi!
Bao lần con gọi mẹ rồi
Trong mơ mẹ có nghe lời
từ xa...?
8.1.2012 Lu Hà
Đắng Cay Thế Này
tặng Mai Hoài Thu
Em đi đôi dày gót cao
Cao là cao nhất như
sao trên trời
Áo đen cặp kính bồi hồi
Cho ai thơ thẩn chơi
vơi cõi lòng
Nụ cười rạng rỡ minh
thông
Đế dày phẳng rộng dặm
trường xá chi?
Dẻo dai chững chạc dậy
thì
Mà sao em vẫn ngã hoài
thế Thu?
Em luôn than thở sầu
tư
Hồng nhan bạc mệnh bị
lưà luôn luôn...
Chân thành nhẹ dạ đa
đoan
Để người lợi dụng tâm
hồn thơ ngây
Tiền tài vốn liếng trắng
tay
Mẹ con côi cút đắng
cay thế này
Yêu ma quỷ quái mặt
dày
Giả nghèo giả khổ vơi
đầy nỉ non
Đặt điều vu khống giá
oan
Thương thương oái oái bán buôn lạc loài
Thương thương oái oái bán buôn lạc loài
Mặt người dạ thú đười
ươi
Ăn theo kiếm chác trò
đời nhố nhăng
Hân hoan một chút bẽ
bàng
Thiên thu uất hận canh
trường lệ chan....
9.1.2012 Lu Hà
Thần Y Dược Nữ
cảm tác từ bài tứ cú
cuả Mai Hoài Thu: Thuốc Nào Là Thuốc Mát Tay
Anh đã đọc những lời
êm ái
Cuả một người em gái
trời Tây
Thương anh bên ấy hao
gầy
Làm sao nhắn nhủ đắm
say bội phần
Súng lỡ nổ toàn thân
ngã đổ
Để chị nhà khó chịu
ghen tuông
Thuốc nào chưã được
yêu đương
Tương tư sầu cảm má hồng
nôn nao
Lâu không gọi biết bao
nhung nhớ
Bước liêu xiêu khóc
gió buồn mây
Đa đoan để lụy từng
giây
Xót xa vương vấn vạ
lây có ngày
Hãy tìm thuốc thật hay
ai đó
Bằng vần thơ thấm thiá
tình đời
Vô cảm tâm bệnh rã rời
Mát tay em bán ai người
mua đây....?
9.1.2012 Lu Hà
Xuân Thơ Oán
cảm tác thơMai hoài
Thu: Xuân Sầu
Anh đạ đọc những vần
thơ oán
Nỗi u sầu tủi hận mê
man
Nghe người thục nữ
khóc than
Mà xuân hờ hững trăng
ngàn bơ vơ
Xuân bát ngát bơ phờ
tê tái
Gọi miền quê nhoi nhói
tim non
Ai về nhắn gửi mảnh hồn
Ở nơi viễn xứ vương buồn
cố hương
Xuân cứ đến theo dòng
luân chuyển
Cả bốn muà lận đận
sinh nhai
Công danh sự nghiệp tiền
tài
Phù du héo uá canh dài
lệ chan!
9.1.2012 Lu Hà
Sao Mà Buồn Thế Em Ơi
cảm tác tức thời từ tấm ảnh
Thấy em sầu khổ não nề
Không gian vắng lặng bốn
bề quạnh hiu
Tim anh như cắm lưỡi
diù
Bỗng dưng ưá máu ỉu
xìu lạnh run
Em tôi xinh đẹp vô ngần
Em tôi xinh đẹp vô ngần
Tóc mây lả lướt nồng
nàn mến yêu
Đôi môi ươn ướt thơm kiều
Hoa nhài thoang thoảng
những chiều hoàng hôn
Mắt huyền lóng lánh
trào tuôn
Mắt huyền lóng lánh
trào tuôn
Long lanh hạt ngọc mà
buồn thiên thu
Quần hồng óng ả đường
thơ
Áo đen sẻ rãnh thờ ơ
trắng hồng
Cong cong một dải cầu
vồng
Viền mây ngũ sắc mà
lòng anh đau...
Chao ôi đắm đuối mặn
mà
Cớ sao buồn khổ âu sầu
thế em?
Biết bao tâm trạng nỗi niềm
Biết bao tâm trạng nỗi niềm
Làm sao kể hết khi thềm
trăng lên
Có anh ở lại liền bên
Tiếng lòng thổn thức
triền miên giãi bày
Bao nhiêu tủi hận đắng
cay
Em ơi! Cứ nói đêm nay
vơi đầy...
8.1.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen